- Lão đầu tử!
Nghệ Phong có chút kích động đi đến bên cạnh Liễu Nhiên, nhìn gương mặt trẻ tuổi kia, trong lòng Nghệ Phong cũng cảm thấy ấm áp.
Liễu Nhiên nhìn Nghệ Phong bình thản gật đầu. Tuy nhiên Nghệ Phong có thể từ trong mắt hắn nhìn ra vẻ hài lòng. Điều này khiến Nghệ Phong càng cảm thấy vui sướng. Được Liễu Nhiên nhận thức là chuyện khó khăn tới mức nào.
- Ngươi tìm được Phệ Châu?
Liễu Nhiên nhìn Nghệ Phong nói thẳng vào vấn đề chính.
Nghệ Phong gật đầu nói:
- Lần trước đi tới Tĩnh Vân Tông luận võ đã phát hiện ra. Chỉ có điều Phệ Châu rất khủng khiếp. Cho tới bây giờ mới chuẩn bị sẵn sàng, cho nên mới đi mời người của Thánh địa tới giúp!
Lão đầu tử gật đầu, dường như trong mắt cũng rất bị suy nghĩ bao trùm, hiển nhiên đang nhớ tới một vài chuyện cũ.
Nghệ Phong thấy lão đầu tử có chút hoảng hốt, không khỏi lo lắng hỏi:
- Lão đầu tử, người không sao chứ?
Lão đầu tử lắc đầu nói:
- Nhớ tới một vài chuyện cũ. Tuy nhiên thật ra ngươi lớn mật, lại dám một mình đến thu phục Phệ Châu.
Nghệ Phong cười ha ha một tiếng nói:
- Nhặt được một quyển sổ ghi chép, đúng lúc phương pháp này thích hợp với ta. Ngươi cũng biết Phệ Châu có sức dụ hoặc đối với Nhiếp Hồn Sư lớn tới mức nào rồi. Cho dù nguy hiểm ta cũng muốn thử một lần xem sao!
Liễu Nhiên thản nhiên nói:
- Ngươi nắm chắc được bao nhiêu phần?
Nghệ Phong suy nghĩ một chút nói:
- Năm phần!
Lão đầu tử ngẩn ra, lập tức bình tĩnh nhìn Nghệ Phong, trong lòng Nghệ Phong cũng sợ hãi, thầm nghĩ chắc lão đầu tử cũng hiểu nắm được năm phần là quá thấp? Chỉ có điều thật sự không ngờ được lão đầu tử lại nói một câu tiếp theo, khiến Nghệ Phong hoàn toàn ngây người ra tại chỗ.
- Nắm chắc được năm phần đã là rất cao! Trước kia, khi thu phục viên Phệ Châu kia cho Quái lão nhân, ta, Viện trưởng Trạm Lam, Quái lão nhân cùng với một cường giả khác, bốn người liên thủ cũng chỉ nắm chắc được hai phần. Nếu không phải cuối cùng Quái lão nhân dùng toàn bộ hồn thể tiến đến bao vây Phệ Châu, thề sống chết đọ sức một phen, may mắn thành công, bốn người chúng ta mới còn toàn mạng sống!
Lão đầu tử có chút hoảng hốt, hiển nhiên là nhớ lại hung hiểm lúc trước.
Nghệ Phong suýt nữa thì bị dọa nằm úp sấp xuống. Lão đầu tử và Quái lão nhân Viện trưởng Trạm Lam, những người này là ai chứ? Họ liên thủ cũng không nắm được đến tỷ lệ hai phần, còn thiếu chút nữa phải trả giá bằng cả sinh mạng. Trong lòng Nghệ Phong chợt cảm thấy có chút lo lắng không yên. Hắn cảm thấy mình đánh giá quá cao! Xác xuất Năm phần thành công có lẽ là do hắn đã quá xem trọng mình!
Nghệ Phong hít một hơi thật sâu, quẳng sự khiếp sợ kia ra khỏi đầu. Cũng đã chuẩn bị tới nước này này, có đạo lý nào lại rút lui được. Lúc trước lão đầu tử bọn họ chỉ có hai phần xác xuất thành công cũng dám động thủ, không đạo lý nào hắn lại kém hơn so với bọn họ!
- Hiện tại hối hận còn kịp. Nếu chẳng may thất bại ngươi sẽ phải trả giá bằng cả sinh mạng. Hẳn là ngươi cũng hiểu được, lấy trình độ tu luyện Lăng Thần Quyết của ngươi, cho dù không thể trở thành một Nhiếp Hồn Sư xuất sắc, cũng có thể trở thành một cường giả, hoàn toàn không cần phải mạo hiểm như vậy!
Liễu Nhiên nhắc nhở Nghệ Phong nói.
Nghệ Phong lắc đầu nói:
- Đã có cơ hội tăng cường thực lực, ta không có lý do nào để lùi bước. Huống chi để thu phục Phệ Châu, ta đã chuẩn bị nhiều như thế!
Liễu Nhiên gật đầu, trong mắt không có chút thay đổi cảm xúc nào, hắn thản nhiên nói:
- Chuyện Thu phục Phệ Châu chỉ có thể dựa vào chính ngươi. Với xác xuất thành công năm phần của ngươi, cho dù ta đi cùng cũng không có mấy tác dụng!
Nghệ Phong từng tham khảo Quái lão nhân và bản ghi chép của chủ nhân động phủ, cũng hiểu được đạo lý này, hắn gật đầu nhìn Liễu Nhiên nói:
- Ta muốn một mình yên tĩnh. Khi thu phục Phệ Châu hy vọng không có người nào tới quấy rầy!
- Có thể!
Lão đầu tử không chút nghĩ ngợi liền gật đầu đồng ý. Trong giọng nói đầy vẻ tự tin, giống như hắn chờ đối mặt với một cường giả chưa biết. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

