- Thiên Nghịch, ngươi không có chuyện gì thì không nên bày ra bộ mặt người chết như vậy a!
Nghệ Phong xuất phát từ đế đô, cũng không có đi bao lâu thì gặp Thiên Nghịch, cũng không biết Thiên Nghịch nghĩ cái gì, cố ý ở phía trước chờ Nghệ Phong, thấy Nghệ Phong muốn đi Sơn Mạch, không chút nghĩ ngợi đề nghị muốn theo. Nghệ Phong rơi vào đường cùng chỉ có thể đồng ý, chỉ là nhìn biểu tình lãnh khốc kia của Thiên Nghịch, Nghệ Phong nhịn không được phỉ báng.
Thiên Nghịch liếc mắt nhìn Nghệ Phong, coi như không nghe Nghệ Phong nói, lãnh khốc đi về phía trước, không thèm nhìn Nghệ Phong.
- Uy! Thiên Nghịch, ngươi có nghe hay không, ngươi còn chường bộ mặt người chết như vậy, sau này không có nữ nhân theo ngươi đâu.
Bộ dáng Nghệ Phong như suy nghĩ vì Thiên Nghịch, quay qua Thiên Nghịch nói.
- Ta kháo! Ngươi có nghe ta nói chuyện không, ngươi nha, đi nhanh như vậy để làm chi. Ngươi nên học tập bản thiếu gia. Phải tuấn tú như bản thiếu gia này, dáng dấp kia của ngươi không có nữ nhân thích đâu!
Nghệ Phong thấy Thiên Nghịch đi nhanh, nhanh chóng đuổi theo nói.
- ...
Nghệ Phong không ngừng nói cho Thiên Nghịch biết, vẻ mặt của hắn xấu xí đến cỡ nào, nhất định không nên lãnh khốc như vậy.
Thiên Nghịch rốt cục chịu không nổi thanh âm ríu ra ríu rít bên tai, bước chân cũng mạnh mẽ ngừng lại, quay đầu bình tĩnh nhìn Nghệ Phong.
Nghệ Phong thấy Thiên Nghịch như vậy, đáy lòng đại hỉ, cũng không uổng phí hắn làm Đường Tăng một phen:
- Thiên Nghịch a, ngươi phải biết rằng, những lời của ta là lời vàng ý ngọc, ngươi nhất định phải nghe a!
Nghệ Phong lại thật không ngờ, Thiên Nghịch nói một câu thiếu chút nữa làm hắn té ngã xuống đất:
- Ngươi đố kị?
Nghệ Phong giống như bị giẫm phải đuôi, hắn mạnh mẽ nhảy dựng lên, oán hận trừng mắt nói:
- Ngươi nói bậy, ngươi mới đố kị. Cả nhà ngươi đều đố kị!
Thiên Nghịch khinh bỉ liếc mắt nhìn Nghệ Phong, lần thứ hai không để ý tới Nghệ Phong đi về phía trước.
- Là ngươi đố kị bản thiếu gia! Bản thiếu gia đẹp trai như vậy. Lấy khuôn mặt như người chết của ngươi có thể so sánh sao. Ta kháo, ngươi có nghe hay không, bản thiếu gia không đố kị. Tuyệt đối không đố kị!
Nghệ Phong nhiều lần nhắc nhở Thiên Nghịch, hắn buồn bực đến cực điểm, mình đã đẹp trai như vậy, sao có khả năng đố kị hắn.
Thiên Nghịch không nhìn Nghệ Phong như trước, đối với tâm đố kị tăng vọt của nam nhân này, hắn biết một mình lời có thể để hắn buồn nôn nửa tháng. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

