Nghệ Phong và Tần Y dắt tay tiến vào phòng khách, nhìn Thiên Nghịch lãnh ngạo như trước, biểu tình lãnh khốc làm cho đáy lòng Nghệ Phong phỉ báng một trận, trong đầu nhớ tới Băng Hồn, Nghệ Phong hoài nghi hai người này là huynh đệ.
Độ băng lãnh của Thiên Nghịch so với dĩ vãng càng nhiều hơn, khí tức trên người cũng dần dần tới gần sư tôn Lão ma đầu của hắn, Nghệ Phong dùng ngón chân nghĩ cũng biết thực lực của Thiên Nghịch nhất định có đề thăng lớn.
- Trở lại đế đô đã bao lâu rồi?
Nghệ Phong thấy Thiên Nghịch quay đầu nhìn về phía hắn, Nghệ Phong lên tiếng hỏi.
- Ba ngày!
Thiên Nghịch không có nói một lời vô ích.
Nghệ Phong trắng mắt nhìn hắn, có chút tức giận nói:
- Ngươi chạy đi bế quan, cứ điểm Sát Lâu ở đế đô đều đổ hết lên đầu ta, ngày hôm nay ngươi không cho ta một cái công đạo. Bản thiếu gia sẽ đuổi người của Sát Lâu ra khỏi phủ đệ.
- Tùy ý!
Thiên Nghịch không thèm để ý chút nào, ngồi xuống ghế trên, coi như không nghe Nghệ Phong nói.
Nghệ Phong thấy dáng dấp Thiên Nghịch như vậy, cứng như đá hầm cầu, đáy lòng mắng to, nhưng không làm gì được Thiên Nghịch.
Tần Y rất ít khi nhìn thấy dáng dấp kinh ngạc của Nghệ Phong, nàng thấy Nghệ Phong bị Thiên Nghịch nói nghẹn thành như vậy, khóe miệng cũng có chút tiếu ý. Thầm nghĩ quan hệ hai người này thật đúng là tuy hai mà một. Thiên Nghịch đem một cứ điểm Sát Lâu to như vậy nhét vào đế đô, hắn không nói một tiếng bỏ chạy đi bế quan, tuyệt không lo lắng. Mà Nghệ Phong bất đắc dĩ cũng chỉ có thể bắt đầu trợ giúp Thiên Nghịch để ý đến cứ điểm của Sát Lâu ở đế đô.
Hai người này cơ hồ có ăn ý, thậm chí không cần cố ý nói. Nếu như người khác, sao có thể đem thế lực của mình tùy ý giao cho người khác quản lý?
- Ngươi đã trở về, vậy tự đi quản lý Sát Lâu đi. Ta chỉ là muốn ngươi giúp ta bảo vệ phủ đệ, chứ không phải muốn giúp ngươi để ý Sát Lâu!
Nghệ Phong có chút bất mãn, tuy rằng hắn không quản lý Sát Lâu, thế nhưng tất cả đều là Tần Y tiếp nhận, Tần Y bận rộn, hắn còn không đau lòng chết mất sao.
Thiên Nghịch nhún nhún vai, Nghệ Phong vừa nhìn vẻ mặt của hắn liền biết hắn không nghe lọt vào tai, cơn tức trong lòng Nghệ Phong thẳng tắp xông ra. Đáy lòng đã hạ quyết tâm, nếu như Thiên Nghịch làm chưởng quỹ vung tay một lần nữa, hắn sẽ chỉ thị đệ tử Sát Lâu đi ám sát hoàng đế Trạm Lam.
- Được rồi, ngươi bế quan lâu như vậy. Thực lực đạt tới trình độ nào rồi?
Nghệ Phong có chút hiếu kỳ hỏi.
- Một tháng trước, may mắn tiến vào Vương Cấp!
Thiên Nghịch nhàn nhạt nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

