Đám người Minh Mạc cũng không để Nghệ Phong chờ một ngày đêm, rất nhanh đoàn người Minh Mạc đã về tới doanh trại, Hạ Chỉ Mộng thở dài một hơi, đồng thời cũng bắt đầu kiểm tra nhân số, thấy tất cả học viên đều có đủ, lúc này nàng mới triệt để yên lòng!
- Tất cả mọi người lấy ra chiến lợi phẩm của ngươi các, nhìn xem thành quả thí luyện lần này của các ngươi ra làm sao!
Hạ Chỉ Mộng hướng mọi người nói.
Những học viên Bạch Kim nghe Hạ Chỉ Mộng nói như vậy, một ít học viên cảm giác thành tích cũng không tệ lắm, dẫn đầu lấy ma tinh ra, trong đó có một ít ma tinh ngũ giai, làm cho vài học viên sợ hãi than thở!
Thấy có người đi đầu, mặc kệ đám học viên có nguyện ý hay không, đều lấy chiến lợi phẩm ra đặt trước người. Thế nhưng đại đa số đều là ma tinh tứ giai, học viên có thể sở hữu ma tinh ngũ giai cũng không nhiều.
Thời điểm Minh Mạc lấy ra hơn mười khỏa ma tinh ngũ giai, làm cho rất nhiều học viên nhịn không được sợ hãi than, cả đám cực kỳ ước ao nhìn Minh Mạc. Minh Mạc tựa hồ rất hưởng thụ cảm giác như vậy, trong ánh mắt hơi có chút đắc ý.
Hạ Chỉ Mộng nhìn hơn mười khỏa ma tinh ngũ giai mà Minh Mạc đưa ra, thậm chí còn có ma tinh ngũ giai cao cấp, trong mắt nàng cũng có chút vui vẻ.
- Của các ngươi đâu?
Hạ Chỉ Mộng quay đầu nhìn về phía mấy người Băng Hồn, câu nói này của nàng cũng làm tất cả đám học viên mong đợi lên, cả đám cũng muốn biết học viên tiền ngũ của Phong Vân Bảng có thể có bao nhiêu chiến tích.
Đám người Băng Hồn nhìn ánh mắt mong đợi của Hạ Chỉ Mộng, chỉ có thể lấy ma tinh ra. Bọn họ vừa thả ma tinh xuống, giữa sân nhất thời một mảnh ồ lên. Trong đám ma tinh bọn họ lấy ra, không có một viên thấp hơn ngũ giai, trong đó còn có thêm ma tinh lục giai. Làm cả đám kinh sợ nhất chính là, trong bốn người bọn họ, mỗi người ít nhất có một viên!
Chúng học viên kính nể ước ao nhìn đám người Băng Hồn, so với đám người Băng Hồn, chiến tích của Minh Mạc căn bản không đáng nhắc tới.
- Không hổ là học viên tiền ngũ Phong Vân Bảng, quả nhiên rất ngưu bức!
Chúng học viên nghị luận lên, hiển nhiên mấy người Băng Hồn xuất ra ma tinh làm cho bọn họ kinh ngạc không thôi.
Hạ Chỉ Mộng nhìn chiến tích của đám người Băng Hồn, khóe miệng cũng có chút tiếu ý. Ánh mắt của nàng chuyển hướng Nghệ Phong, nhìn Nghệ Phong nói:
- Của ngươi đâu?
Ánh mắt của mọi người cũng từ đám ma tinh chuyển dời đến trên người Nghệ Phong, bọn họ cũng rất muốn biết nhân vật này đệ nhất Phong Vân Bảng sẽ có chiến tích gì.
Nghệ Phong thấy tất cả mọi người chuyển ánh mắt chú ý tới hắn, hắn cười cười nói:
- Thành tích của ta cũng bình thường, mọi người không cần quá để ý!
Đám người Băng Hồn hiển nhiên cũng rất muốn biết chiến quả của Nghệ Phong rốt cuộc có cái gì, hắn thấy Nghệ Phong không muốn lấy ra, bọn họ cũng nói:
- Phong thiếu nên cho chúng ta đại khai nhãn giới chứ!
- Hay là thôi đi!
Nghệ Phong nhìn thoáng qua đống ma tinh trước mặt Băng Hồn, cười cười nói.
Mọi người chú ý tới nhãn thần của Nghệ Phong, cả đám mọc lên ý niệm cổ quái trong đầu, lẽ nào chiến tích của Nghệ Phong kém hơn bọn người Băng Hồn, nên không dám lấy ra cho mọi người xem?
Chỉ có Bạch Hàn Tuyết thấy tư thái này của Nghệ Phong, minh bạch vì sao Nghệ Phong không lấy ra. Thời điểm nghe được người bên cạnh nói thầm Nghệ Phong không dám lấy ra gian, trên mặt nàng không tự chủ nổi lên vẻ khinh thường.
- Nghệ Phong, tất cả mọi người đều lấy ra, ngươi không lấy ra không biết xấu hổ sao?
Hạ Chỉ Mộng hướng Nghệ Phong nói.
- Cái kia, không tốt lắm đâu!
Nghệ Phong ngượng ngùng nói, hắn thực sự không muốn lấy ra.
Chỉ là hắn biểu hiện như vậy, càng làm cho mọi người nghĩ chiến quả của Nghệ Phong thực sự không có gì, nên không dám lấy ra.
|
/1682
|

