Họa Thủy chưa từng bị ai la hét như vậy, mặc kệ ở đâu, mọi người đối với nàng đều là vẻ mặt ôn hoà, ngay cả Trạm Lam viện trưởng cũng không dám lớn tiếng đối với nàng, thế nhưng lúc này lại bị Nghệ Phong la mắng một câu.
- Ta...
Họa Thủy muốn há mồm nói cái gì, lại bị Nghệ Phong tức giận ngắt lời nói:
- Ta cái gì ta, ngươi không muốn sống, nhưng những người khác ở đây còn muốn mệnh!
Nghệ Phong nhịn không được muốn tát nữ nhân này một cái, lấy thực lực của Họa Thủy được Trạm Lam cấm pháp đề thăng, đối kháng một con Tật Phong Ngân Lang chỉ là tự bảo vệ mình thì không là vấn đề. Thế nhưng nữ nhân này cư nhiên không thi triển ra cấm pháp, chỉ dựa vào thực lực Tướng Cấp của nàng đối kháng Tật Phong Ngân Lang, cái đó và muốn chết không khác gì nhau. Nếu không phải Nhiếp Hồn Thuật của Nghệ Phong có thể công kích xa, chặn móng vuốt của Tật Phong Ngân Lang một chút, sợ là nàng đã bị Tật Phong Ngân Lang cắn nát.
Họa Thủy bị Nghệ Phong la mắng lần thứ hai, trong lòng nàng cũng có chút tức giận, chỉ là khi ánh mắt tiếp xúc đến ba vết máu trên cánh tay kia của Nghệ Phong, chút tức giận kia cư nhiên biến mất không còn một mảnh. Ngược lại nhẹ giọng ôn nhu hỏi:
- Ngươi không sao chứ?
Nghệ Phong sửng sốt, hắn thật không ngờ Họa Thủy cũng sẽ giống như nữ tử ôn nhu như vậy, Nghệ Phong thấy vậy cũng không có ý trách cứ nàng nữa. Lấy tay ra khỏi eo thon của Họa Thủy, nhãn thần cảnh giác nhìn hai Tật Phong Ngân Lang trước mặt, hướng Họa Thủy nói:
- Thi triển cấm pháp để thực lực ngươi có thể sánh ngang Vương Cấp, bằng không ta không dám cam đoan lần sau còn có thể cứu ngươi!
Họa Thủy liếc mắt nhìn Nghệ Phong, lúc này mới gật đầu, bắt đầu vận chuyển Trạm Lam cấm pháp ở trong thân thể ra, khí thế của nàng cũng không ngừng kéo lên.
Nghệ Phong thấy Họa Thủy như vậy, lúc này mới thở dài một hơi. Nữ nhân này thật đúng là ngực to không não, lấy thực lực Tướng Cấp cư nhiên dám đi đối kháng Tật Phong Ngân Lang.
Nghệ Phong tự nhiên không biết, Họa Thủy sở dĩ làm như vậy, chính là bởi vì Nghệ Phong không sử dụng cấm pháp Trảm Tiên đề thăng tới Vương Cấp. Họa Thủy sĩ diện rất nặng, nàng nghĩ nếu Nghệ Phong dám lấy thực lực Tướng Cấp đi đối kháng với Tật Phong Ngân Lang, vì sao nàng không thể? Họa Thủy cũng không nghĩ mình thua Nghệ Phong!
Thế nhưng lúc này Họa Thủy mới hiểu được, nàng và Nghệ Phong kém nhau cũng không chỉ một hai điểm. Nghệ Phong có thể làm được, nàng không nhất định có thể làm được.
Họa Thủy lần thứ hai nhìn ba vết máu trên cánh tay Nghệ Phong, nhãn thần có chút phức tạp. Chỉ là lập tức đã bị Tật Phong Ngân Lang đối diện hấp dẫn tới.
Nghệ Phong cảm giác được cánh tay rất đau đớn, hắn cũng triệt để nổi giận, ở trong địa phương nguy hiểm như trong trung tâm của Khủng Cụ Sâm Lâm hắn còn chưa từng đổ một giọt máu, thế nhưng lúc này lại bị một con lục giai cấp thấp Tật Phong Ngân Lang cắt ra ba vết máu, điều này làm cho đấu khí trong cơ thể hắn nổi lên điên cuồng.
- Súc sinh, ngày hôm nay bản thiếu gia không nướng chín ngươi, từ nay về sau sẽ không đặt chân tới Khủng Cụ Sâm Lâm!
Nghệ Phong hừ lạnh một tiếng, ý thức chiến đấu càng oanh dũng mà ra, đấu khí toàn thân cũng mạnh mẽ tăng vọt lên, toàn bộ tràn vào Tiêm Hổ Kiếm, không ngừng lóe ra ở đầu kiếm, khí thế mạnh mẽ vô cùng.
Trên lợi kiếm của Họa Thủy, đấu khí cũng tuôn ra, nàng thi triển Trạm Lam cấm pháp, lực lượng bạo phát rất mạnh, cùng Nghệ Phong một trước một sau đâm thẳng tới hai con Ma thú.
Hai con Ma thú ở dưới uy áp tăng vọt của Nghệ Phong, thân thể đã hơi có chút run, thế nhưng khi nhìn lợi kiếm trong tay Nghệ Phong bắn tới nó, chúng cực lực áp chế cảm giác khó chịu do uy áp của Nghệ Phong mang đến, chân cào lên mặt đất một cái, tạo thành một cái rãnh rất sâu, thân ảnh của chúng nhanh chóng trốn về phía sau.
- Trốn? Bản thiếu gia nhìn ngươi trốn chỗ nào!
Nghệ Phong cười lạnh một tiếng, bước chân không chậm chút nào, Nhiếp Hồn Thuật oanh dũng mà ra, khống chế được năng lượng thật lớn chắn trước mặt Tật Phong Ngân Lang.
- Hừ!
Nghệ Phong hừ một tiếng, uy thế trên lợi kiếm tăng vài phần, tiếng xé gió không dứt bên tai, Nhiếp Hồn Thuật không ngừng thi triển, từng đạo Nhiếp Hồn Thuật liên miên không dứt, thậm chí vô thanh vô tức, cho dù là Ma thú lục giai cũng cảm thấy đau đầu, kinh khủng nhất chính là, Nghệ Phong cư nhiên là một võ giả sánh ngang với Vương Cấp cùng với sở hữu tốc độ so với Tật Phong Ngân Lang còn muốn nhanh hơn một bậc.
Tật Phong Ngân Lang chưa từng nghĩ đến sẽ đụng tới một địch nhân cổ quái như vậy, trong mắt nó rốt cục cũng lộ ra vẻ kinh khủng. Thân ảnh không ngừng muốn né tránh công kích của Nghệ Phong.
Thế nhưng kiếm chiêu của Nghệ Phong sắc bén đến mức tận cùng, phối hợp với uy áp của ý thức chiến đấu và Nhiếp Hồn Thuật liên miên không dứt. Tật Phong Ngân Lang không có lực chống đỡ chút nào. Càng làm cho Tật Phong Ngân Lang nghẹn khuất chính là, tốc độ của nó ở trước mặt Nghệ Phong không dùng được chút nào.
Nếu nó không có lực lượng mạnh hơn Nghệ Phong vài phần mà nói, Tật Phong Ngân Lang hầu như có thể suy đoán đến vận mệnh của nó, nó hẳn là đã chết dưới lợi kiếm của Nghệ Phong mấy lần rồi.
Thế nhưng mặc dù lực lượng nó mạnh hơn vài phần, thế nhưng ở dưới công kích của Nghệ Phong, cũng chịu không nổi.
- Ngao...
Tật Phong Ngân Lang kêu ngao một tiếng, năng lượng trong cơ thể mạnh mẽ bạo động, muốn phá tan uy áp áp chế của Nghệ Phong.
Nghệ Phong hừ lạnh một tiếng, Nhiếp Hồn Thuật của hắn lần thứ hai thi triển ra, lợi kiếm trên tay thẳng tắp đâm tới ngực của Tật Phong Ngân Lang.
- Khống Mị Thuật… Hiện!
Nghệ Phong cũng có chút không nhịn được, ở dưới tình huống hắn thi triển Nhiếp Hồn Thuật và lợi kiếm công kích, tuy rằng đẩy Tật Phong Ngân Lang vào hạ phong tuyệt đối. Thế nhưng lại không có cách nào chém giết nó, móng vuốt và nanh sói sắc bén của nó làm cho hắn mười phần cố kỵ. Lực lượng của Nghệ Phong chung quy vẫn kém nó. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

