Nghệ Phong vuốt quyển da dê có chút mềm mại trên tay, hắn hơi vận chuyển đấu khí ở lòng bàn tay, muốn xé mở quyển da dê, làm cho Nghệ Phong kinh ngạc chính là, đấu khí dũng mãnh vào trong quyển da dê, vốn tưởng rằng có thể trong nháy mắt xé quyển da dê thành hai nửa, thế nhưng khi đấu khí tiếp xúc nó, cư nhiên như đá chìm đáy biển!
- Di?
Nghệ Phong kinh dị kêu một tiếng, đưa quyển da dê lên hư không, rút Tiêm Hổ Kiếm ra chém về phía quyển da dê.
- Nghệ Phong! Đừng!
Bạch Hàn Tuyết sợ hãi ngăn cản, thế nhưng làm cho nàng kinh ngạc chính là, Tiêm Hổ Kiếm của Nghệ Phong là một lợi kiếm, cư nhiên cũng không có cách nào cắt đứt quyển da dê.
Bạch Hàn Tuyết và Nghệ Phong ngơ ngác nhìn nhau, ánh mắt lần thứ hai rơi xuống quyển da dê trong tay Nghệ Phong. Rất hiển nhiên thứ này không bình thường, cư nhiên ngay cả đấu khí và lợi kiếm đều không làm gì được nó.
- Nếu không chúng ta lại dùng hỏa thiêu? Con mẹ nó, ta cũng không tin không làm gì được một khối da dê!
Bạch Hàn Tuyết nghe Nghệ Phong cư nhiên phân cao thấp cùng một quyển da dê, nàng nhịn không được trắng mắt nhìn hắn. Thầm nghĩ nam nhân này thực cực phẩm muốn chết, vật gì cũng có thể so hăng hái!
- Ngươi có thể chăm chú nhìn kỹ không! Nói không chừng địa đồ này là bản chỉ dẫn tới một tàng bảo đồ!
Bạch Hàn Tuyết nhớ tới việc Nghệ Phong mộng tưởng hão huyền nhảy xuống vách đá tìm bí tịch, nàng nhịn không được nói.
Nghệ Phong bĩu môi, trên đời này nếu như tàng bảo đồ cũng có thể đơn giản tìm được như vậy, Bạch Hàn Tuyết sẽ không là nữ thần may mắn nữa, mà là sáng thế nữ thần!
Chỉ là Nghệ Phong vẫn quan sát một phen, phát hiện cao sơn trên địa đồ là cao sơn như trước, đại xuyên là đại xuyên như trước, tuy rằng làm cho người ta có cảm giác đại khí dâng trào, thế nhưng Nghệ Phong thấy thế nào cũng là một địa đồ bình thường.
Nghệ Phong dùng sức kéo quyển da dê không hoàn chỉnh này, thấy không làm gì được nó, đơn giản cũng không còn tâm tư nữa, tiện tay bỏ vào trong linh giới!
- Vải vóc cũng không tệ lắm, chờ lúc ta trở về, nhìn xem có cách nào xé mở nó không, ta cũng không tin không làm gì được nó!
Nghệ Phong tùy ý nói, ánh mắt cũng quét về phía bộ bạch cốt trên giường đá.
Bạch Hàn Tuyết thấy Nghệ Phong còn muốn phân hơn thua với bộ da dê, trên khuôn mặt lãnh ngạo của nàng lộ ra vẻ tươi cười, theo ánh mắt Nghệ Phong nhìn về phía bộ bạch cốt.
Bạch Hàn Tuyết chung quy là một nữ nhân, chưa từng có ở được vật như vậy trong sơn động của sâm lâm gặp, đáy lòng nhiều ít cũng có chút sợ hãi, không khỏi dựa gần vào Nghệ Phong.
Ánh mắt Nghệ Phong nhìn chăm chú vào bộ bạch cốt cứng rắn này, ánh mắt đảo đến ngực trên của bạch cốt, phát hiện nơi đó bị đứt gãy, hiển nhiên là bị vật gì đó đánh vào gây thương tích.
Nghệ Phong suy đoán chủ nhân động phủ này là bị thương nặng mà chết, nhớ tới một người thâm nhập vào trung tâm Khủng Cụ Sâm Lâm, đồng thời có thể mở một động phủ ở trên vách núi, cư nhiên bị người đánh chết, có thể tưởng tượng thực lực của người đánh hắn bị thương mạnh đến cỡ nào!
Trong đầu Nghệ Phong bỗng nhiên mọc lên một ý niệm quái dị, lẽ nào chủ nhân động phủ này là vì quyển địa đồ da dê kia mà chết?
Nghệ Phong ngẫm lại thật là có loại khả năng này, bởi vì trước khi hắn chết, quyển địa đồ da dê còn ở trên tay hắn.
Nghệ Phong quay đầu nhìn thoáng qua Bạch Hàn Tuyết, sẽ không lại bị nàng nói trúng chứ? Lẽ nào này thực sự là một tàng bảo đồ? Nghệ Phong cười cười, để ý nghĩ không thực tế trong đầu đi ra ngoài
Tiêm Hổ Kiếm huy động mạnh mẽ, rất nhanh đào ra một cái hố to ở trong động phủ.
- Đi!
Nghệ Phong quát một tiếng, đấu khí oanh dũng đi ra, nâng bộ bạch cốt đưa đến trong hố to, sau đó dùng bùn đất đắp lại. Coi như là để hắn xuống mồ bình an!
Nghệ Phong tìm kiếm ở trong động phủ, bởi vì hắn nghĩ còn có thể có thu hoạch như lần trước cùng Ngu Phi vào núi, thế nhưng cái gì cũng tìm không được. Nghệ Phong không khỏi nói thầm:
- Nguyên lai là một quỷ nghèo!
Bạch Hàn Tuyết sớm đã hết chỗ nói rồi, nàng chăm chú thanh lý giường đá. Cố gắng dọn sạch bụi đất trên đó, sau đó xoay người nằm lên.
- A! Ngươi làm gì vậy?
Bạch Hàn Tuyết thấy Nghệ Phong cũng nằm ở trên giường đá. Thân thể dán sát thân thể nàng, nàng nhịn không được kinh hô.
- Ngủ a! Nàng muốn làm gì sao?
Nghệ Phong nghi hoặc nhìn Bạch Hàn Tuyết.
- Ngươi...
Sắc mặt Bạch Hàn Tuyết không khỏi đỏ lên, thân thể hơi có chút run run, nàng xoay người không thèm phản ứng Nghệ Phong nữa, đáy lòng nhiều lần an ủi mình này không phải lần đầu tiên, không có gì ngạc nhiên. Nguồn truyện:
|
/1682
|

