Nghệ Phong và Bạch Hàn Tuyết không ngừng đi sâu vào trung tâm, Bạch Hàn Tuyết sớm đã sợ hết hồn rồi. Không biết nơi này đã cách ngoại vi bao xa, Bạch Hàn Tuyết cũng không biết đã trải qua bao nhiêu ngày rồi. Dù sao đi nữa, cho dù là thời điểm đi ngủ cũng rất căng thẳng tinh thần, có chút gió thổi cỏ lay là bị giật mình tỉnh giấc.
Chỉ là làm cho Bạch Hàn Tuyết không thể chịu nổi chính là, mỗi buổi tối đi ngủ nàng đều phải nằm trong lòng Nghệ Phong. Không phải bởi vì Nghệ Phong chiếm tiện nghi của nàng, mà là khi Khủng Cụ Sâm Lâm có chút dị trạng, nàng tựu như chim sợ cành cong trốn vào trong lòng Nghệ Phong, phảng phất ở nơi này có thể tìm được cảm giác an toàn.
Nghệ Phong đối với biểu hiện này của Bạch Hàn Tuyết cũng kinh ngạc không thôi, rất khó ngẫm lại Băng Tuyết nữ thần cũng nhát gan như vậy. Chỉ là Nghệ Phong tình nguyện tin tưởng đây là Bạch Hàn Tuyết dụ dỗ hắn, Nghệ Phong đối với nhan sắc của hắn rất có tự tin.
Nghệ Phong cũng rất muốn cùng Bạch Hàn Tuyết nói chuyện nhân sinh, nghiên cứu một chút về dã chiến. Đặc biệt là cặp chân kia, Nghệ Phong rất có hứng thú thường thức kình lực trong đó một chút! Thế nhưng ở địa phương như Khủng Cụ Sâm Lâm này, cho dù Nghệ Phong có nghìn vạn loại tư thế, hắn cũng không dám nếm thử a. Hắn không muốn thời điểm hắn đang tiến hành việc thần thánh và cao thượng, lại bị Ma thú phát giác đi tới. Khi đó Nghệ Phong thực sự muốn khóc.
Mặc dù nhiệt hỏa trong lòng Nghệ Phong rất bành trướng, thế nhưng vẫn cố dùng Lăng Thần Quyết áp chế, phảng phất như lần thứ hai trở lại cùng Điệp Vận Du ở trên thuyền làm quân tử vậy.
Tuy rằng Nghệ Phong không dám làm chuyện vĩ đại kia, nhưng cặp chân dài kia của Bạch Hàn Tuyết làm hắn ức chế không được, đã có lúc bàn tay của Nghệ Phong không an phận vuốt ve. Tuy rằng đáy lòng Bạch Hàn Tuyết run run, nhưng Nghệ Phong rất ủy khuất coi như mình không biết, nàng đơn giản cũng không ngăn trở Nghệ Phong, chỉ là chăm chú che chở bộ vị xấu hổ của nàng. Trải qua nhiều ngày, Bạch Hàn Tuyết đối với chuyện Nghệ Phong vuốt ve trên đùi của nàng đã không có một chút cảm giác, hình như đã thành thói quen.
Nghệ Phong và Bạch Hàn Tuyết lấy loại mờ ám này không ngừng tìm kiếm ở trong trung tâm Khủng Cụ Sâm Lâm, thỉnh thoảng thời điểm mà Nghệ Phong cảm giác sẽ không đụng tới nguy hiểm, cũng sẽ thay Bạch Hàn Tuyết tìm Ma thú có thực lực tương đương với nàng để nàng luyện tập. Nghệ Phong trải qua Tà Đế truyền thừa, nên hắn không rảnh đi làm mấy chuyện tăng kinh nghiệm này. Kinh nghiệm chiến đấu của Bạch Hàn Tuyết vì thế mà đề thăng cực nhanh!
Chỉ là làm cho Bạch Hàn Tuyết cực kỳ kinh ngạc chính là, tuổi của Nghệ Phong so với nàng còn nhỏ hơn, làm sao có kinh nghiệm thấm nhuần và phong phú như vậy. Hầu như mỗi lời bình hay một nhận xét của hắn, đều là lời vàng ý ngọc, để cho nàng được lợi không ít!
Ở trong hoàn cảnh Bạch Hàn Tuyết thí luyện và Nghệ Phong tìm kiếm dược liệu, Nghệ Phong cũng lần thứ hai tìm được mấy vị dược liệu hắn cần, mỗi vị dược liệu tìm thấy, không có chỗ nào mà không có Ma thú làm cho Bạch Hàn Tuyết kinh hãi, đặc biệt có một con Ma thú, làm cho Nghệ Phong vừa thấy liền mang theo nàng bỏ chạy, cư nhiên không dám trực diện đối chọi.
Sau đó Nghệ Phong đi tới gần dược liệu kia, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Độc dược, bẩy rập các loại không ngừng thi triển ra, tất cả các thủ đoạn đê tiện nhất, cuối cùng mới có thể giải quyết con Ma thú kia.
Bạch Hàn Tuyết cũng là lần đầu tiên kiến thức đến một mặt đê tiện của Nghệ Phong như vậy, Bạch Hàn Tuyết ngẫm lại các thủ đoạn mà Nghệ Phong thi triển, cũng nhịn không được mặt đỏ lên. Này nếu như truyền đi ra bên ngoài, không bị thế nhân mắng to mới là lạ.
Chỉ là Bạch Hàn Tuyết đối với chuyện Nghệ Phong không ngừng sử dụng độc dược cũng cực kỳ kinh tâm, nàng thấy những độc dược này vô cùng kinh khủng. Có chút tiếp xúc đến cây cỏ, cây cỏ liền héo rũ trong nháy mắt. Thời điểm Nghệ Phong thi triển độc dược, liền đưa cho nàng một viên đan dược để nàng ngăn trở độc dược lan đến. Bạch Hàn Tuyết phát hiện đan dược mà Nghệ Phong đưa cho nàng, không có một viên thấp hơn đan dược cao giai. Điều này làm cho Bạch Hàn Tuyết đối với việc Nghệ Phong phóng xuất độc dược càng thêm kinh sợ.
Tuy rằng Ma thú cũng có chỉ số thông minh nhất định, thế nhưng dưới tình huống Nghệ Phong không ngừng thi triển các thủ đoạn đê tiện, hơn nữa hắn toàn lực công kích, cuối cùng cũng chết ở trong tay Nghệ Phong. Lúc này Nghệ Phong mới hái dược liệu kia xuống!
Bạch Hàn Tuyết cũng là lần đầu tiên biết, Nghệ Phong vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.
Bạch Hàn Tuyết vẫn theo Nghệ Phong như trước, tìm một ít Ma thú đê giai ở trung tâm, nhưng so với ngoại vi là cực mạnh luyện tập. Nghệ Phong lại chuyên môn tìm kiếm ở các vách núi, điều này làm cho Bạch Hàn Tuyết không khỏi nghi hoặc hỏi:
- Ngươi tập trung tìm kiếm ở các vách núi làm gì?
- Tập nhảy, sau đó viết ra bí tịch tuyệt thế, xưng bá thiên hạ.
Nghệ Phong nhìn Bạch Hàn Tuyết nhàn nhạt cười nói.
Bạch Hàn Tuyết nhịn không được muốn cười, thầm nghĩ Nghệ Phong mộng tưởng hão huyền rất nặng.
- Chúng ta đã đi vào trung tâm rất sâu, còn muốn đi vào sao?
Bạch Hàn Tuyết hỏi Nghệ Phong, nàng càng đi vào trung tâm, lại càng cảm giác được kinh sợ, nơi này căn bản không phải người có thể tới.
Bạch Hàn Tuyết nhìn biểu tình chẳng hề để ý như trước của Nghệ Phong, nàng thở dài một hơi, không thể tưởng tượng Nghệ Phong còn có thể bảo trì loại tâm tính này. Nguồn truyện:
|
/1682
|

