Nghệ Phong, Hạ Chỉ Mộng cùng đoàn người Băng Hồn mang theo trên một trăm học viên Bạch Kim của Trạm Lam học viện, thông qua truyền tống trận nội bộ của học viện Trạm Lam, truyền tống đến Khủng Cụ Chi Thành. Trở lại Khủng Cụ Chi Thành, Nghệ Phong liền nhớ tới Khắc Lạp Khắc, cũng không biết Khắc Lạp Khắc và Trân Ny Đan thế nào rồi? Nghĩ đến lấy thủ đoạn của Khắc Lạp Khắc, chinh phục Trân Ny Đan không phải là vấn đề quá lớn.
Nguyên bản Nghệ Phong muốn đi phủ đệ của Trân Ny Đan tìm Khắc Lạp Khắc, chỉ là thấy bọn người Hạ Chỉ Mộng không có ý định dừng lại. Nghệ Phong cũng bỏ đi ý niệm này trong đầu, theo bọn họ đi vào Khủng Cụ Sâm Lâm. Nhớ tới Phệ Châu, Nghệ Phong cảm giác có chút nhiệt huyết sôi trào.
Hạ Chỉ Mộng đối với Nghệ Phong và đám người Băng Hồn rất lo lắng, nhắc nhở nói:
- Khủng Cụ Sâm Lâm là một trong các cấm địa, cho nên các ngươi không được vào sâu bên trong Khủng Cụ Sâm Lâm, thực lực Vương cấp, ở trong đó căn bản không coi là gì.
Nghệ Phong nghe Hạ Chỉ Mộng nói, đáy lòng rất là tán thành. Lão đầu tử cũng sợ Khủng Cụ Sâm Lâm mà trong tâm lý để lại bóng ma, có thể thấy được trong đó kinh khủng dường nào. Chỉ bất quá dược liệu Nghệ Phong muốn tìm, sợ là ở ngoại vi tìm không được.
- Nghệ Phong! Ngươi có nghe ta nói chuyện không?
Hạ Chỉ Mộng thấy Nghệ Phong không để ý đến lời của nàng, nàng nhắc nhở lần thứ hai, Hạ Chỉ Mộng lo lắng nhất chính là Nghệ Phong.
Nghệ Phong hướng Hạ Chỉ Mộng cười cười, ba phải cái nào cũng được nói:
- Ta tận lực không vào trong đó.
Hạ Chỉ Mộng nghe Nghệ Phong nói, không khỏi lắc đầu, nàng rất rõ ràng Nghệ Phong đáp ứng đến Khủng Cụ Sâm Lâm, vậy nhất định sẽ đi vào bên trong. Dù sao Ma thú và Mị ở phía ngoại vi uy hiếp không được Nghệ Phong. Hạ Chỉ Mộng cầu khẩn chính là, Nghệ Phong không nên đi vào bên trong quá sâu, càng sâu càng nguy hiểm. Không ai có thể biết ở trung tâm Khủng Cụ Sâm Lâm, sẽ có Ma thú và Mị kinh khủng như thế nào.
- Nhớ kỹ, lượng sức mà đi, đừng lấy sinh mệnh ra đùa giỡn!
Hạ Chỉ Mộng hướng Nghệ Phong và đám người Băng Hồn chăm chú nói. Coi như là nhắc nhở mấy học viên cường đại nhất học viện này.
Mọi người thấy Hạ Chỉ Mộng nói thận trọng, cả đám cũng chăm chú gật đầu.
Hạ Chỉ Mộng nhìn năm người trước mặt, Băng Hồn, Cô Tinh, Nghị Minh, Họa Thủy và Nghệ Phong, cũng là học viện trước năm của Phong Vân Bảng, tổ hợp như vậy nếu không phải gặp ma thú quá cường đại, thì sẽ không có quá nhiều nguy hiểm, nghĩ vậy, Hạ Chỉ Mộng mới hơi tâm an. Hướng đám người Băng Hồn nói:
- Nếu như các ngươi tiến vào trong mà nói, tổ đội năm người hãy đi vào.
Cô Tinh quay đầu nhìn thoáng qua mấy người Băng Hồn gật đầu, lúc này mới mang theo đám người Băng Hồn đi vào bên trong Khủng Cụ Sâm Lâm.
Nghệ Phong nhìn bọn họ rời đi, cũng không theo sau, trong ánh mắt nghi hoặc của Hạ Chỉ Mộng, từ trong giới chỉ lấy ra nhuyễn kình giáp, đồng thời móc ra nhóm lớn đan dược, đi tới trước mặt Diệp Hi bên người Bạch Hàn Tuyết, đưa nhuyễn kình giáp và đan dược cho nàng nói:
- Nàng không nên đi vào bên trong, lấy thực lực của nàng, có mấy thứ này, ở ngoại vi sẽ không có nguy hiểm!
Diệp Hi còn không có phản ứng qua đây, Nghệ Phong đưa nhuyễn kình giáp và đan dược cho Diệp Hi, trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, thân ảnh chớp động, rất nhanh liền biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Lúc này Diệp Hi mới phản ứng qua đây, nhìn mấy vật ở gì đó trong tay mà hơi sững sờ, Diệp Hi có thể không biết nhuyễn kình giáp là vật gì. Thế nhưng những đan dược trên tay không gì xa lạ, đặc biệt là nhãn thần đố kị của đám học viện Bạch Kim, nói cho nàng biết những đan dược này trân quý đến cỡ nào.
Diệp Hi nhìn phương hướng Nghệ Phong ly khai có chút sững sờ, nàng vẫn suy đoán không được rốt cuộc Nghệ Phong muốn làm gì? Giải thích trực tiếp nhất chính là Nghệ Phong đánh chủ ý lên nàng, thế nhưng Diệp Hi lại mơ hồ nghĩ cũng không phải như vậy, thế nhưng ngoại trừ giải thích này, Diệp Hi tìm không được giải thích khác. Nguồn truyện:
|
/1682
|

