- Cung nghênh bệ hạ!
Thời điểm Nghệ Phong và hoàng hậu nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng cũng cùng Điệp Vận Du và Tử Âm nói vài câu. Bên ngoài truyền đến tiếng hô to của thị vệ.
Mọi người nghe được, cả đám cũng ngừng nói chuyện với nhau, đều tự ngừng các loại động tác, lộ vẻ gấp gáp chạy về vị trí của mình. Hoàng hậu cũng nhìn về Nghệ Phong khẽ gật đầu, cùng Điệp Vận Du và Tử Âm trở lại chủ tịch.
Trong lòng ba hoàng tử cũng hàm chứa đầy nghi vấn, hướng Nghệ Phong chắp tay rời đi.
Nghệ Phong quay đầu nhìn về phía Liễu Mộng Nhiên, thấy Liễu Mộng Nhiên bị Lý U lôi kéo tới chỗ của Lý gia. Thấy Liễu Mộng Nhiên cũng đồng dạng nhìn về phía hắn, Nghệ Phong cười gật đầu với nàng. Nghệ Phong không hy vọng Liễu Mộng Nhiên cùng hắn ngồi ở mạt tịch, mặc dù Nghệ Phong biết Liễu Mộng Nhiên không có tâm hư vinh, nàng sẽ thật cao hứng cùng hắn ngồi ở mạt tịch. Thế nhưng Nghệ Phong vẫn muốn chiếu cố Liễu Mộng Nhiên, hoặc là người nhà Liễu Mộng Nhiên muốn chiếu cố nàng. Thiên chi kiêu nữ của bọn họ ngồi ở mạt tịch, nhiều ít gì cũng làm cho bọn họ có chút bất mãn.
Liễu Mộng Nhiên thấy Nghệ Phong gật đầu, cũng chỉ có thể tùy ý để Lý U lôi kéo, đi đến vị trí của Lý gia.
Mọi người đều chú ý tới Nghệ Phong, nhìn Nghệ Phong cư nhiên ngồi ở mạt tịch, nhãn thần cả đám không khỏi lộ ra cổ quái. Cho dù là người minh bạch thân phận Nghệ Phong, cũng không rõ này rốt cuộc là nguyên nhân gì.
Bọn họ rất rõ ràng thế lực Nghệ Phong khống chế, không nói tới thế lực dưới tay, chỉ riêng thực lực của Nghệ Phong cũng không có chuyện để hắn ngồi mạt tịch. Cả đám bắt đầu đoán ẩn ý của hoàng đế Trạm Lam.
Lúc này Chu Bằng đã không cho rằng Nghệ Phong là quý tộc nghèo túng rồi, người có thể khiến cho tất cả các nhân vật cao cấp nhất của yến hội vây quanh, sao lại là một tiểu nhân vật?
- Tiểu huynh đệ. Ngươi rốt cuộc là ai?
Chu Bằng đúng là vẫn còn nhịn không được nghi vấn trong lòng, hướng Nghệ Phong hỏi.
Nghệ Phong rất chăm chú nhìn Chu Bằng nói rằng:
- Nam nhân! Nam nhân rất chính tông!
- Kháo...
Chu Bằng nhịn không được mắng một tiếng, thầm nghĩ ngươi nói vậy không phải lời vô ích sao. Thế nhưng cũng biết Nghệ Phong sẽ không nói, hắn đơn giản sẽ không hỏi.
- Tiểu huynh đệ, nếu không ngươi làm sư phụ ta đi. Toàn bộ các công chúa chói mắt nhất yến hội, ngươi cư nhiên đều có thể thông đồng, ngươi mới là tình thánh chân chính a!
Chu Bằng tràn đầy ước ao nhìn Nghệ Phong, làm cho Trương Diễm trắng mắt nhìn, đối với trượng phu của nàng trực tiếp coi như không thấy.
- Đừng!
Nghệ Phong không chút suy nghĩ cự tuyệt, một người như Lý U đã đủ phiền rồi, thêm một "tình thánh" nữa, phỏng chừng hắn có thể điên mất.
Chu Bằng còn muốn nói gì, lại phát hiện hoàng đế Trạm Lam đã mạnh mẽ uy vũ đi vào cung điện, lúc này hoàng đế Trạm Lam mà ngoại giới có đồn đãi sắp chết. Tinh thần chấn hưng, trong mắt lóe ra tinh quang, hiển nhiên là tinh lực mười phần.
Mọi người thấy một màn như vậy, cả đám ngơ ngác nhìn nhau, đáy lòng đều tự suy đoán lên. Nếu như hiện tại bọn họ còn đoán không ra hoàng đế Trạm Lam trước đây là giả bệnh, vậy thật là kẻ ngu si rồi.
Đặc biệt là hai vị hoàng tử, cư nhiên lần đầu tiên liếc mắt nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương thấy được vẻ khiếp sợ và hoảng sợ.
Hoàng đế Trạm Lam đi tới trên thủ tịch, ngăn trở mọi người chuẩn bị hành lễ, nhàn nhạt nói:
- Đều ngồi xuống đi. Các khanh cứ xem đây là gia yến là được!
Mọi người thấy hoàng đế Trạm Lam phân phó, lúc này mới dám chậm rãi ngồi xuống, không có tiếp tục hành lễ. Chỉ là ai cũng không dám cho rằng đây là gia yến, cả đám ngồi nghiêm chỉnh ở trên ghế. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

