- Ha ha! Vậy đánh!
Cô Tinh cười ha ha, hắn cũng muốn nhìn một chút, Băng Hồn nhiều lần muốn đánh một trận cùng Nghệ Phong, rốt cuộc Nghệ Phong mạnh bao nhiêu.
Nghệ Phong và Cô Tinh đối mặt cùng nhau, ánh mắt nhìn chăm chú vào đối phương. Hai người đều là thiên tài ít ỏi, thiên phú cũng có một không hai toàn bộ học viện Trạm Lam, đều không hi vọng đối phương có thể so sánh ngang với mình. Thế nhưng nội tâm lại mơ hồ chờ mong đối phương có thể đánh một trận cùng mình.
Mọi người nhìn vào hai người, ánh mắt là một mảnh lửa nóng. Cùng đợi hai người ra tay. Hạ Chỉ Mộng đồng dạng ngừng thở, nàng cũng muốn nhìn một chút rốt cuộc Nghệ Phong mạnh đến cỡ nào, tiếp xúc cùng Nghệ Phong đã lâu, Hạ Chỉ Mộng cảm giác tiềm lực của Nghệ Phong vẫn chưa được đào móc hết.
Hạ Chỉ Mộng không thể không nghĩ lại, một Tướng Cấp làm sao có thể đối chiến cùng một Vương Cấp. Bất quá nhớ tới một ít kỳ tích Nghệ Phong làm nên, thầm nghĩ thực sự Nghệ Phong lại lần nữa có thể sáng tạo ra kỳ tích cũng không chừng.
Nghị Minh nhìn Băng Hồn, vung lên trường kiếm, quay sang Băng Hồn ngạo nghễ nói:
- Đánh thôi!
Băng Hồn liếc mắt nhìn Nghị Minh, ánh mắt chuyển sang hướng Nghệ Phong, nhàn nhạt nói:
- Lẽ nào ngươi không muốn xem quyết đấu giữa bọn họ?
Nghị Minh sửng sốt, cũng theo ánh mắt Băng Hồn nhìn lại, thấy khí thế của Nghệ Phong và Cô Tinh không ngừng kéo lên. Hắn hơi sửng sốt nói:
- Vậy chờ bọn hắn đánh xong rồi chúng ta đánh tiếp!
Băng Hồn không sao cả cười cười, nhớ tới lúc Nghệ Phong đối phó Tuyết Ma Hổ kinh khủng như thế nào. Hắn thực sự muốn chen một chân vào trong đó, thậm chí Băng Hồn nghĩ, chờ một chút nếu như đối phương bị vây hạ phong, hắn cũng có thể gia nhập cuộc chiến. Quần chiến không phải rất có thú vị sao? Huống chi những người này đều là những học viên đứng đầu trong học viện Trạm Lam!
Cô Tinh có chút kinh dị hìn Nghệ Phong, không nghĩ ra uy áp Vương Cấp của hắn đặt trên người Nghệ Phong, cư nhiên không tạo nên một điểm tác dụng gì, sắc mặt Nghệ Phong vẫn bình tĩnh như trước, bộ dạng phong khinh vân đạm. Coi như hắn là Vương Cấp, cũng không có khả năng không thèm chống đối lại mà sắc mặt như thường. Cô Tinh biết Nghệ Phong có chỗ không tầm thường.
|
/1682
|

