Mị Ảnh

Chương 594: Băng Hồn Vương Cấp?

/1682


 
Nghệ Phong thấy ánh mắt Hạ Chỉ Mộng có nét đề phòng nhìn chính mình, hắn thực sự muốn chui vào trong chăn khóc thầm. Băng Hồn hắn kiêu ngạo ương ngạnh như vậy liên quan gì đến hắn? Vì sao ánh mắt của nàng giống như Nghệ Phong dạy Băng Hồn hư hỏng?
Nghệ Phong hung hăng trừng mắt liếc Băng Hồn, đáy lòng ghi hận lần này. Nghĩ đến ngày nào đó cho hắn ăn chút ít thuốc tiên "ta yêu một cây sài".
Sí Uy Quang không nghĩ tới Băng Hồn sẽ nói ra một câu như vậy, tại trong toàn bộ học viện Trạm Lam, còn chưa từng có người dám đứng trước mặt hắn nói ra câu này. Cho dù đạo sư học viện Trạm Lam cũng không dám. Thế nhưng hết lần này tới lần khác người trước mặt này từng bị hắn coi thường, bây giờ lai dùng giọng điệu khinh thường nói với hắn. Phảng phất hắn thực sự chỉ như con tôm con tép, không đáng nhắc tới.
- Băng Hồn! Ngươi nên vì những lời này của ngươi trả giá nặng!
Sí Uy Quang hít sâu một hơi, lạnh lùng nhìn Băng Hồn, trong ánh mắt hàng quang chớp động, trên người mơ hồ có ánh sáng màu hồng lóe ra.
Mọi người thấy tức giận biến thành như vậy, cả đám càng hưng phấn không thôi, sắp đánh nhau rồi, Sí Uy Quang càng tức giận, chút nữa đánh nhau lại càng hăng.
Băng Hồn nhìn cũng chưa nhìn liếc mắt Sí Uy Quang, quay sang nhàn nhạt nói với Nghệ Phong:
- Phong thiếu, không thể thử một chút sao?
Nghệ Phong nhìn ra, hẳn là Sí Uy Quang và Băng Hồn từng có mâu thuẫn, bằng không Băng Hồn cũng sẽ không coi thường hắn như vậy. Nghệ Phong và Băng Hồn trải qua quan hệ cùng nhau thử thách sinh tử, địch nhân của bằng hữu tất nhiên mình cũng nên mắng vài ba câu, Nghệ Phong bĩu môi nói:
- Trước tiên nên xử lý đồ bỏ đi trước mặt ngươi đi. Chờ đến lúc ngươi không khá mệt rồi, đến lúc đó ta sẽ đi lên đánh cùng ngươi!
Mọi người nghe được Nghệ Phong nói, hít sâu một hơi, đối với lời nói không biết xấu hổ như vậy của Nghệ Phong, mọi người không khỏi hung hăng khách sáo hắn một phen.
- Nếu không để hắn cho Phong thiếu giải quyết, ta chờ ngươi?
Băng Hồn hiển nhiên không có ý tứ đánh nhau cùng Sí Uy Quang, đứng ở trên đài cao nói với Nghệ Phong, âm thanh không lớn, nhưng lại truyền rõ vào trong tai mỗi người.
- Đừng! Đồ bỏ đi như vậy ta thực sự không có hứng thú! Ta tình nguyện đi tìm một tiểu muội muội nói chuyện nhân sinh còn sướng hơn!
Nghệ Phong vội vàng phất tay áo cự tuyệt, loại viêc này vừa tốn sức lại chẳng được gì, Nghệ Phong thực sự quá quá không muốn làm, Nghệ Phong là muốn luận võ, thế nhưng mục tiêu của hắn chỉ là Vương Cấp! Lão đầu tử đã từng nói qua, hắn đã vô địch trong Tướng Cấp, cho nên hắn không muốn lãng phí thời gian trên người Sí Uy Quang!
Mọi người thấy hai người Nghệ Phong và Băng Hồn không ai đặt Sí Uy Quang vào trong mắt, trong giọng nói tràn đầy ý khinh thường. Bọn họ liền cảm giác đầu mình bị điên rồi, cảm giác hai người Băng Hồn và Nghệ Phong này có phải là quá kiêu ngạo ương ngạnh, để một nhân vật hạng ba học viên phong vân coi như không khí, hình như đánh với hắn một hồi sẽ bị mất thân phận. Lúc nào thì học viên phong vân đầu hạng, cũng bị người coi thường đến nông nỗi như vậy? Bọ dạng hai người này, thực sự có vẻ như Sí Uy Quang không chống nổi một kích của bọn họ, Sí Uy Quang không khác gì con chó con mèo, động chân động tay là có thể đơn giản đưa hắn đi gặp Diêm Vương.
Hạ Chỉ Mộng cũng lăng lăng nhìn hai người, thầm nghĩ có phải hai người này quá mức tự đại một chút? Người trước mặt bọn họ thế nhưng là cường giả đạt được cửu giai đỉnh phong, mơ hồ tiếp xúc đến cánh cửa Vương Cấp. Thế nhưng biểu hiện của hai người này thực sự là… Quá mức bá đạo!
Hạ Chỉ Mộng không còn tìm được từ nào để hình dung "Bá đạo" này của hai người.
Sí Uy Quang quả thực tức nổ phổi rồi, bộ dạng hai người này giống như không coi ai ra gì, giống như một cây đao đâm vào trong trái tim hắn, hoàn toàn khiêu chiến năng lực thừa nhận của trái tim hắn.
- Băng Hồn, Nghệ Phong! Hai người các ngươi cùng tiến lên!
Sí Uy Quang mắt lạnh trừng lên nhìn hai người Nghệ Phong và Băng Hồn.
- Ách!
Hai người Nghệ Phong và Băng Hồn nhìn nhau liếc mắt, đồng thời ha ha phá lên cười. Cho dù là Băng Hồn lãnh khốc đến cực điểm cũng cười cực kỳ càn rỡ, nữ nhân chưa từng ra mắt bộ dạng này của băng sơn vương tử, cả đám lộ ra ánh mắt mê say, thầm nghĩ:
- Hóa ra hắn cười cũng mê người như vậy!
- Băng Hồn, ngươi xác định chúng ta không nghe lầm? Hắn bảo hai người chúng ta cùng tiến lên?
Nghệ Phong nhìn Băng Hồn, nghĩ xác định lại xem có phải hắn nghe nhầm rồi không. Nguồn truyện:

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status