Hạ Chỉ Mộng thấy ánh mắt Nghệ Phong nhìn về phía trên đài, nàng nhàn nhạt giải thích nói:
- Bạch Hàn Tuyết và Mục Điền đều là hắc mã lần này, tuy rằng so ra kém ngươi. Thế nhưng vẫn khiến cho mọi người cảm thấy kinh ngạc. Thực lực hai người này đều đã đạt được lục giai, chỉ là không ngờ vận khí không tốt như vậy, hai người gặp phải nhau, nhất định chắc chắn một người sẽ bị loại!
- Lục giai?
Nghệ Phong ngạc nhiên, nếu Nghệ Phong không đoán sai, lần trước lúc hắn đi gặp Bạch Liệt Hỏa, thực lực của Bạch Hàn Tuyết nhiều nhất cũng chỉ có tam giai tứ giai mà thôi, bảo điển này thực sự kinh khủng như vậy sao? Nghệ Phong bất đắc dĩ cười khổ, đáng tiếc bảo điển này hắn lại không dùng được, bằng không nhất định sẽ giữ lại làm của riêng.
Nghệ Phong nhìn chăm chú vào hai người trên đài, Mục Điền là hạng người rất trầm ổn, đứng trên đài mà sắc mặt vẫn bình thường như trước, cho dù đối mặt sức cuốn hút lớn như Bạch Hàn Tuyết. Bất quá, biểu tình của hắn như vậy, nhưng thực ra để những nữ sinh cảm thấy cực kỳ hứng thú và thưởng thức, cả đám nỗ lực kêu lên tên hắn.
Đương nhiên nam sinh đều đứng về phía Bạch Hàn Tuyết, tiếng hô của nam nữ chẳng phân biệt được hơn thua. Để Nghệ Phong không khỏi vận chuyển đấu khí hơi che lỗ tai, lúc này mới tránh khỏi màng tai bị đau nhức một hồi.
Ánh mắt Nghệ Phong chăm chú nhìn vào đôi chân của Bạch Hàn Tuyết, không thể tưởng tượng được chân của một nữ nhân có thể mê người như vậy.
- Ngươi rất thích chân của Bạch Hàn Tuyết?
Mặc dù Nghệ Phong dùng đấu khí che lại lỗ tai, thế nhưng lời nói của Hạ Chỉ Mộng vẫn truyền vào trong lỗ tai của Nghệ Phong.
- A!
Nghệ Phong thật sự không ngờ, Hạ Chỉ Mộng sẽ hỏi ra một câu như vậy, hắn quay đầu nhìn về phía Hạ Chỉ Mộng, nhìn lướt qua cái miệng nhỏ nhắn sáng bóng mê người của Hạ Chỉ Mộng, mơ hồ lẩm bẩm nói một câu:
- Ta cũng thích môi của nàng!
Những lời này của Nghệ Phong tuy rằng rất nhỏ, thế nhưng Nghệ Phong đã quên thực lực của Hạ Chỉ Mộng, cho dù trong hoàn cảnh tranh cãi ầm ĩ tại đây, Hạ Chỉ Mộng cũng đủ sức để nghe được tám chín phần mười lời này. Sắc mặt nàng ửng đỏ một chút:
- Nam nhân đều háo sắc như vậy sao?
Nghệ Phong nhún nhún vai nói:
- Đó là bản sắc của nam nhân! Nữ nhân xinh đẹp, không phải để cho nam nhân nhìn sao? Chỉ là, ta bây giờ vẫn còn là nam hài đơn thuần, không giống nam nhân đâu.
Hạ Chỉ Mộng không chút phủ nhận nam nhân háo sắc, nàng cười cười, nhưng thật ra nàng khó thấy được một người nam nhân tự mình nói ra nam nhân háo sắc, về phần câu nói cuối cùng của Nghệ Phong, Hạ Chỉ Mộng lựa chọn trực tiếp bỏ qua!
- Vậy ngươi thích tính nết mềm mại của Khinh Nhu, hay thích dáng người của nàng đây?
Hạ Chỉ Mộng quét mắt nhìn Khinh Nhu hỏi.
Nghệ Phong nhún nhún vai, cũng quét mắt liếc Khinh Nhu, cười cười nói:
- Điều này có gì khác nhau?
Hạ Chỉ Mộng thực sự rất ít nói chuyện phiếm cùng người khác, trong mắt Hạ Chỉ Mộng, Nghệ Phong không phải học sinh của nàng. Trải qua tình cảm sinh tử từ lần trong luyện ngục trở về, khiến cho mối quan hệ giữa nàng và Nghệ Phong đa phần là tình cảm bạn bè. Cho nên trước mặt Nghệ Phong, Hạ Chỉ Mộng rất tự nhiên, nàng nói:
- Nếu như chỉ yêu thân thể của nữ nhân, như vậy nam nhân đó nữ nhân không cần cũng được! Nữ nhân đều hi vọng một nam nhân yêu nàng chân chính, mà không phải thân thể của nàng.
Nghệ Phong thấy dường như Hạ Chỉ Mộng cũng rất có cảm xúc trong lời này, hắn thầm nghĩ nàng có khuôn mặt đẹp như vậy, hẳn là có rất nhiều nam nhân muốn nhìn trộm thân thể của nàng rồi.
- Ha ha, ta lại không cho là như vậy. Vẻ đẹp bền ngoài vốn là một thứ rất quan trọng của nữ nhân. Nam nhân háo sắc, yêu nữ nhân xinh xắn cũng không có gì là sai! Người ta yêu sự xinh đẹp của nữ nhân, yêu đến mức mê đắm trong đó, yêu quên đi chính bản thân mình, vậy thì đó chính là tình yêu chân thành rồi! Như vậy, nữ nhân quan tâm làm gì nam nhân yêu mình hay yêu vẻ đẹp của mình.
Nghệ Phong cười cười nói.
Hạ Chỉ Mộng ngẩn ra, thật không ngờ Nghệ Phong sẽ nói ra những lời như vậy. Nghĩ lại nàng cũng hiểu được lời này có lý, cho nên nàng cảm thấy có vài phần kính trọng đối với Nghệ Phong. Nàng cười nói:
- Ngươi thực không giống một thiếu niên! Ta cảm thấy ngươi thật giống một tay hái hoa đạo tặc già đời hơn! Ha ha, thảo nào Khinh Nhu nhanh bị người lừa như vậy!
Nghệ Phong cười nhìn thoáng qua Khinh Nhu, nữ nhân mềm mại như vậy thực sự hắn không nỡ lừa dối. Huống chi tiểu nữ nhân Khinh Nhu này cũng rất thông minh, Nghệ Phong cũng không cho rằng hắn có thể lừa được nàng.
Nghệ Phong không tiếp tục nói chuyện phiếm cùng Hạ Chỉ Mộng, quay đầu lên trên đài. Bạch Hàn Tuyết và Mục Điền đã xông lại một chỗ đánh nhau. Đôi chân mỹ diệu kia liên tục lắc lư nàm cho đám nam nhân đều nhanh nuốt no nước bọt! Nghệ Phong nhìn bộ dáng oai hùng hiên ngang của Bạch Hàn Tuyết, khóe miệng cũng mỉm cười. Đáy lòng cảm thấy hối hận bởi vì lần trước hắn không có thêm một điều kiện về Bạch Hàn Tuyết với Bạch Liệt Hỏa.
- Băng Toản!
Bạch Hàn Tuyết quát một tiếng dễ nghe, ánh sáng màu lam trên lợi kiếm nháy mắt ngưng tụ, ngựng tụ trên mũi kiếm, nhiệt độ chu vi xung quanh nàng cũng bị ảnh hưởng bởi đấu khí của nàng bắt đầu chậm rãi giảm xuống. Trên mũi kiếm cũng có sương lạnh ngưng tụ. Đấu khí ngưng tụ trên lợi kiếm, cư nhiên có ánh sáng xoay tròn.
Nghệ Phong nhìn thấy một chiêu này của Bạch Hàn Tuyết, ánh mắt mạnh mẽ sáng ngời. Một chiêu này thoạt nhìn khí thể không phải rất mạnh, thế nhưng Nghệ Phong lại biết lực sát thương của chiêu này rất rất lớn. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

