- Xin lỗi! Cho người thất vọng rồi! Ta không biết quản sự là cái gì? Chỉ là nghĩ đến cũng là vai diễn phụ mà thôi!
Nghệ Phong nhìn Triệu lão đại cười cười, xem thường nói.
Diệp phụ nghe được Nghệ Phong nói, trái tim hắn lại mạnh mẽ nhảy lên hai nhịp. Quản sự của Tử Bang, tại trong mắt hắn cũng lại đại nhân vật lớn bằng trời. Ngược lại là vẻ mặt Diệp Hi bình tĩnh. Diệp Hi ở trong học viện Trạm Lam, tiếp xúc với rất nhiều người có thân phận địa vị cực kỳ cao. Một quản sự của Tử Bang thật sự nàng cũng không quá đi để ý thân phận của hắn.
Sắc mặt Triệu lão đại đỏ lên gay gắt, vết sẹo trên mặt giống như con rắn màu đỏ, làm cho cảm giác cực kỳ dữ tợn và đáng sự. Diệp phụ thấy thế trái tim treo lên, nhanh chóng đứng chắn trước mặt Nghệ Phong.
- Tiểu tạp chủng! Hiện tại ta cho ngươi kiến thức một chút quản sự của Tử Bang có thể lên đài diễn hay không!
Triệu lão đại giận dữ trừng mắt nhìn Nghệ Phong, đấu khí mãnh liệt tập trung trên nắm tay. Hiển nhiên là muốn ra tay đối phó Nghệ Phong.
Ba…
Ngay khi tinh thần Triệu lão đại toàn bộ tập trung trên người Nghệ Phong, đáy lòng muốn đập Nghệ Phong ra từng khối thịt vụn. Một âm thanh vang lên ngay bên cạnh lỗ tai, dưới chân Triệu lão đại lão đảo, rồi lập tức ngã xuống đất, trên mặt nóng rát đau đớn. Khóe miệng trào ra một cổ máu tươi, tiện thể bắn ra hai cái răng cửa.
Triệu lão đại chỉ cảm thấy đầu hắn choáng váng một chút, dưới tình huống bất ngờ, rốt cuộc hắn biết hắn bị người khác bạt tai một cái là như thế nào. Triệu lão đại nổi giận đùng đùng chuyển ánh mắt tới một bên. Chỉ là khi nhìn thấy người cho hắn một cái bạt tai vừa rồi, trong nháy mắt hắn kinh hãi dại ra trên mặt đất, con mắt trừng thật lớn nhìn vào người đó. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

