Lúc Nghệ Phong nghe được Diệp Hi nói xong, tỉnh tỉnh mê mê rốt cuộc cũng biết được một ít chuyện xảy ra.
Trong nhà Diệp Hi có một quyển vũ kỹ Nhật Giai tổ tiên truyền xuống, có thể vũ kỹ Nhật Giai trong mắt Nghệ Phong là thứ rác rưởi, thế nhưng đối với những người khác lại có lực mê hoặc vô cùng lớn. Cũng không biết bị ai thả ra tin tức, một ít người bắt đầu có chủ ý hướng về vũ kỹ Nhật Giai đó.
Thực lực của phụ mẫu Diệp Hi cũng không mạnh, chỉ là Sư cấp sơ giai mà thôi. Diệp Hi cũng đang trên bình cảnh đột phá Tướng cấp! Nghe Diệp Hi nói, trong những người có chủ ý đến quyển vũ kỹ Nhật Giai của nhà nàng không khuyết thiếu Tướng cấp! Làm sao nàng có thể chống lại những người này nếu như bọn hắn có lòng tham với vũ kỹ?
Kể từ đó, mỗi ngày đều có người tới của bức phụ mẫu nàng, Diệp Hi có thể mời thêm một ít bằng hữu trong học viện đến mới có thể đánh đuổi bọn họ một lần, thế nhưng lần tiếp theo đây?
Diệp Hi biết năng lượng của Kim Lâu, nếu như Kim Lâu nguyện ý nhúng tay, đây cũng không tính chuyện gì nữa. Còn không có người dám đơn giản đối nghịch cùng Kim Lâu. Tuy rằng Diệp Hi không rõ thâm phận của Nghệ Phong trong Kim Lâu là gì, thế nhưng nghĩ đến giúp nàng chuyện này cũng không phải vấn đề lớn.
Trước đây Nghệ Phong cũng là hài tử lớn lên trong gia đình bình thường. Hắn rõ ràng chuyên này tại trong mắt hắn xem ra là nhỏ bé không đáng kể, thế nhưng nếu như đặt trong nhà Diệp Hi chính là chuyện có thể khiến nàng tan cửa nát nhà.
Cho nên lúc Nghệ Phong gọi người đi thông báo cho Triệu Hải biết, lập tức đi cùng Diệp Hi đi xem. Tuy rằng biết rõ Diệp Hi không phải muội muội hắn, thế nhưng hắn cũng không muốn nàng bị thương tổn. Huống chi đây chỉ là một chuyên nhỏ bé không đáng kể mà thôi.
Diệp Hi đi trước dẫn đường, lúc Nghệ Phong đến đế đô chưa từng đi qua khu bình dân. Nghệ Phong nhìn những phòng ở không chút xa xỉ, thậm chí còn có chút thấp bé cổ xưa này. Trên mặt hiện ra một vẻ tươi cười, giống như hắn được trở lại vùng nông thôn quê ngoại của mình, hắn cảm giác rất an bình.
Diệp Hi chú ý tới nụ cười của Nghệ Phong, nàng không rõ vì sao Nghệ Phong lộ ra dáng tươi cười thân thiết như vậy. Diệp Hi tự biết Nghệ Phong là người đại phú đại quý, giàu có khôn lường. Tuy rằng khu bình dân khá hơn so với khu dân nghèo, thế nhưng trong mắt đệ tử nhà giàu, ít nhiều cũng lộ ra một vẻ xem thường.
- Trước kia ngươi đã từng tới đây?
Diệp Hi nghi ngờ hỏi.
- Ách! Không có. Chỉ là trước đây ta đã từng ở một chỗ không khác đây là mấy.
Nghệ Phong tùy ý nói.
Diệp Hi a lên một tiếng, không rõ Nghệ Phong vì sao có cơ hội ở địa phương như vậy.
- Kỳ thực gia đình nhỏ đôi khi càng hạnh phúc hơn nhiều so với đại gia tộc!
Nghệ Phong bỗng nhiên cảm thán nói, nhớ tới trước đây nhà hắn có bốn miệng ăn, thực sự rất ấm áp.
|
/1682
|

