Nghệ Phong cũng không lưu ý luận võ phía bên trên, đẳng cấp luận võ này hắn đã cảm thấy chướng mắt rồi. Cho nên một lòng một dạ của hắn đều đặt ở việc trêu đùa Khinh Nhu, điều này làm cho mấy người nam tử bên cạnh cảm thấy vạn phần đố kị. Thế nhưng Lăng Thiên Vũ đều không có biện pháp nào làm gì được Nghệ Phong. Bọn họ lại có biện pháp nào đây? Chỉ bất quá, nhìn vẻ mặt và biểu tình xấu hổ kiều diễm của Khinh Nhu. Đáy lòng mọi người âm thầm suy đoán, không lẽ lời đồn vẫn lưu truyền trong học viện là thật sao? Lẽ nào Nghệ Phong thực sự dụ dỗ thành công người tình trong mộng của tất cả các học viên nam trong học viện rồi?
Nghĩ đến loại khả năng đó, bọn họ cảm thấy vô cùng đau lòng. Người tình trong mộng của học viên nam, làm sao lại bị một tên hèn mọn và hỗn đản như Nghệ Phong tai họa. Đáy lòng mấy người nam nhân âm thầm tính toán, nghĩ có nên đi nói lại vấn đề này cùng Lăng Thiên Vũ hay không!
- Trận thi đấu thứ mười lăm, Nghệ Phong đấu với Mã Lĩnh!
Trận đấu ở trên sau một hồi đã phân ra thắng bại, tài phán viên rốt cuộc hô lên tên của Nghệ Phong.
Hạ Chỉ Mộng thấy Nghệ Phong còn đang trêu ghẹo Khinh Nhu, không chút nào nghe đến lời nhắc nhở trong sân đấu. Nàng không khỏi nở nụ cười khổ, Khinh Nhu còn tiếp tục như vậy, không bị tên sói già trước mắt lừa gạt mới là lạ. Khinh Nhu nhu thuận mềm mại như thế, làm sao có thể địch lại một chiêu của Nghệ Phong?
Bất quá để cho Hạ Chỉ Mộng cảm thấy lạ lùng là, tuy rằng Khinh Nhu rất mềm mại. Thế nhưng cũng không đến nỗi đối mặt Nghệ Phong phải biểu lộ ra thần sắc như vậy. Hạ Chỉ Mộng nghĩ rằng trong này chắc chắn có bí mật nào đó mà nàng không biết. Có thể giữa Nghệ Phong và Khinh Nhu tồn tại chuyện xưa gì cũng không chừng. Bằng không, Lăng Thiên Vũ theo đuổi Khinh Nhu lâu như vậy cũng không có kết quả. Ngược lại Nghệ Phong một năm chưa từng đến cửa học viện một vài lần, cư nhiên khiến cho Khinh Nhu liên tục cảm thấy xấu hổ.
- Nghệ Phong! Đến lượt ngươi lên sân khấu rồi!
Hạ Chỉ Mộng nhắc nhở nói, nàng đã không nhìn được Khinh Nhu tiếp tục bị Nghệ Phong lừa dối.
- A! Rốt cục đến phiên ta sao?
Nghệ Phong cảm thán một tiếng. Câu cảm thán này nhất thời để mấy người nam sinh xem thường vạn phần. Thầm nghĩ ngươi ước gì tối nay mới đến phiên ngươi, để ngươi còn có thể trêu trọc thêm Khinh Nhu một lúc nữa.
Nghệ Phong từ chỗ ngồi xoay người đứng lên, thẳng tắp bay tới trên đài cao, động tác nhẹ nhàng ưu mỹ, phối hợp với tóc dài hắn bay múa trong gió, rất có dáng vẻ nho nhã tiêu sái.
Mọi người thấy Nghệ Phong lên đài bằng màn biểu diễn đẹp đẽ vừa rồi, cả đám đều sững sờ trước thực lực của Nghệ Phong. Lập tức mọi người mới nhớ tới vừa rồi tài phán viên đọc lên Nghệ Phong đấu với Mã Lĩnh!
- Trời ạ! Là Nghệ Phong? Hắn là Nghệ Phong? Nhân tài mới xuất hiện có danh tiếng lớn nhất trong học viện?
- Khó trách, thảo nào có thể đứng chung một chỗ cùng Băng Hồn, hóa ra là Nghệ Phong!
- Chậc chậc, không phải đồn đãi hắn bá đạo đến cực điểm sao? Bây giờ nhìn thế nào cũng giống như hắn rất vô hại đạm nhiên?
- Oa! Cư nhiên là Nghệ Phong, sớm biết vậy ta đã không gào thét lên với Băng Hồn, hắn cũng không tồi nha!
- Đúng vậy đúng vậy! Hiện tại danh tiếng của Nghệ Phong, đủ để sánh ngang với nhân vật phong vân trong học viện, quan trọng nhất là bộ dạng của hắn thân thiện như vậy. Không biết hắn đã có nữ nhân chưa? Thật sự muốn làm nữ nhân của hắn.
- Ngươi thật mê trai, ngươi cũng không nghĩ lại cái vòng eo của ngươi kia, Nghệ Phong người ta sẽ yêu mến ngươi sao?
- Điều này cũng khó nói, có một ít người thưởng thức hơi lạ lùng, nói không chừng Nghệ Phong thích nữ nhân ục ịch béo tốt như ta đây!
Một câu nói, để nam nhân hai bên không nhịn được nôn mửa. Cho dù thẩm mĩ của Nghệ Phong bất bình thường đến cỡ nào, tồi tệ đến mức nào. Ngươi như vậy cũng không có khả năng đên hắn coi trọng.
Tiếng độc nhốn nháo, tiếng nghị luận phía dưới không ngừng vang lên, hầu như tất cả mọi người đều kinh ngạc thực lực của Nghệ Phong, cùng với lời đồn đãi về khí chất hắn cách xa như vậy.
Có thể rõ ràng tiềm lực của Nghệ Phong, cho nên một số nữ nhân cũng hét ầm lên. Đây là điều Nghệ Phong không thể dự kiến được, thiếu chút nữa không kích động ngã xấp xuống sàn. Hắn đều muốn khóc lê hoa đái vũ.
- Rốt cục, ta cũng có fan rồi!
Nghệ Phong nghĩ hắn hẳn nên tặng nội khố hắn mặc cả tháng nay cho người nữ nhân thứ nhất thét chói tai vì hắn, bất quá khi hắn chú ý tới cái nữ nhân dường như đang buồn bã kia, hắn lập tức từ bỏ đi ý niệm trong đầu này. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

