Nghệ Phong dặn dò kỹ Cuồng Hổ xong, lại bắt chuyện cùng Liễu Mộng Nhiên, sau đó đi về phía Bạch gia. Nhớ tới lần trước hắn đi cùng Bạo Cương tới Bạch gia, gặp phải lão Bạch Liệt Hỏa tính tình nóng nảy kia, thiếu chút nữa thì hai bên đánh nhau. Không khỏi cảm thấy có chút buồn cười, từ đó có thể thấy được Bạch gia coi trọng bảo điển như thế nào rồi.
Bạch gia làm thế gia lâu đời, luôn luôn giấu diếm thế lực ngầm của gia tộc. Thế nhưng nghe nói thanh thế của Bạch gia ở triều đại trước còn mạnh hơn vài phần so với tam đại thế gia hiện tại. Chỉ bất quá sau đó Bạch gia lại chậm rãi quy ẩn, cũng dần dần ra khỏi triều đình. Ngay cả như vậy, cũng không ai dám xem nhẹ thế gia này, dù sao đi nữa thế gia truyền thừa nhiều năm như vậy, nội tình tương đương thâm sâu.
Nghệ Phong thầm nghĩ lần trước cư nhiên muốn cùng Bạo Cương gây sự trên địa bàn của người ta, nếu thực sự đánh nhau. Còn không biết bên nào sẽ có hại, vừa nghĩ đến chuyện đó, Nghệ Phong thực sự cảm thấy lão đầu kia tính tình nóng nảy nhưng chỉ hơi thối nát thôi. Nếu như là Nghệ Phong, có người dám gây sự trên địa bàn của hắn, hắn không tiêu diệt đối phương mới là lạ.
Nghĩ vậy, Nghệ Phong đi tới trước của lớn của Bạch gia. Hắn ngừng lại chắp tay nói với thị vệ:
- Ngươi đi vào thông báo cho Bạch lão gia tử, nói cho hắn biết có Kim Lâu Nghệ Phong đến chơi!
Một câu nói, nhất thời khiến thị vệ nhanh chóng thu hồi cánh tay chắn ngang của bọn hắn, cung kính quay sang nói với Nghệ Phong:
- Xin Nghệ Phong thiếu gia chờ một chút, ta sẽ lập tức đi bẩm báo lão gia!
Vừa nói xong, một người thị vệ nhanh chóng chạy vào bên trong, tốc độ phát huy đến cực hạn. Làm thị vệ của đại thế gia, bọn họ rất rõ ràng danh nghĩa của Nghệ Phong ở đế đô đại biểu cái gì. Tuy rằng Nghệ Phong không đứng phía trước Kim Lâu, thế nhưng tất cả mọi người đều biết, nếu như muốn thu thập Kim Lâu, đầu tiên muốn đối mặt chính là người đứng ở phía sau nó – Nghệ Phong!
Nếu không có Nghệ Phong, Tử Âm căn bản là không thể chống đỡ được một Kim Lâu lớn như vậy!
Bằng không lấy thế lực của hai đại hoàng tử, mặc dù hiện tại Kim Lâu như mặt trời ban trưa. Thế nhưng muốn tiệu diệt nó cũng không khó khăn, nhưng bọn hắn không dám làm như vậy, bởi vì bọn họ sợ Nghệ Phong đứng sau màn. Có quỷ mới thiếu thiếu niên Nghệ Phong thần bí sẽ ẩn dấu thế lực gì. Bọn họ cũng không tin, Nghệ Phong chỉ có một cổ thế lực là Kim Lâu mà thôi, điều này cũng chính là vì sao mà các thế lực trong đế đô cố kỵ Kim Lâu.
Nghệ Phong cũng không phải chờ bao lâu, một đạo thân ảnh xinh đẹp đã xuất hiện trước mặt Nghệ Phong, vóc người cao gầy linh lung, mái tóc đen buông xuống. Khuôn mặt tinh xảo mà lạnh lùng. Hai ngọc thỏ trước ngực đội y phục nhô cao, phối hợp với bụng dưới bằng phẳng của nàng và vòng eo nhỏ nhắn, trở nên cực kỳ hấp dẫn.
Đặc biệt hai chân trắng như ngọc, dài mà thẳng tắp, khiến cho ánh mắt của Nghệ Phong không tự chủ được nhìn nhiều thêm vài lần.
Bạch Hàn Tuyết dường như cũng chú ý tới ánh mắt của Nghệ Phong, nàng đã biết hai chân của chính mình đối với nam nhân có bao nhiêu mê hoặc, thế nhưng thấy ánh mắt Nghệ Phong không chút nào kiêng nể nhìn kỹ chính mình, nàng hơi khép lại hai chân. Nhưng nàng lại không biết rằng, chính vì như vậy càng khiến cho trong đầu người ta nghĩ đến cảnh tượng không tốt. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

