Lúc những hộ pháp kia nhìn thấy Nghệ Phong xuất hiện trước mặt bọn họ, cả đám trở nên sững sờ, nhìn xung quanh trước sau Nghệ Phong một chút, cũng không phát hiện bóng dáng trưởng lão của bọn hắn đâu. Trong lòng mọi người dâng lên dự cảm không tốt, tuy rằng không thể tin được sẽ xảy ra chuyện như vậy. Thế nhưng một tia suy đoán trong lòng kia không cách nào quên đi được.
Rất nhanh, Nghệ Phong đã chứng minh suy đoán của bọn họ là đúng. Nghệ Phong nhàn nhạt tuyên bố Hôi Từ đã chết, cùng với kết cục tương tự của bọn họ.
Bốn vị hộ pháp nhất thời bị dọa vỡ mật, thân là trưởng lão cao thủ Vương Cấp cũng không là đối thủ của thiếu niên ở trước mặt này, vậy thì bọn họ có thể trốn chạy được sao? Nhớ tới khí thế kinh khủng vừa rồi, trong lòng bốn người lại sợ hãi không thể quên. Trong lòng bọn họ ngay cả một chút chiến ý cũng không có, chuẩn bị tìm cách chạy trốn.
Thế nhưng nhớ tới tốc độ như quỷ mị của Nghệ Phong, ý nghĩ chạy trốn của bọn họ cũng dần dần trở nên phai nhạt, ngược lại có cách nghĩ liều mạng một lần.
Bất quá khi bọn họ điên cuồng vồ vập xông vào quần ẩu Nghệ Phong, lúc này mới phát hiện Nghệ Phong chỉ có thực lực Tướng Cấp, bất quá kết quả như vậy lại càng để cho bọn họ thấy kinh hãi. Bọn họ không thể tưởng tượng được một cao thủ Vương Cấp lại có thể bị Tướng Cấp chém giết, thế nhưng sự thực xảy ra ngay tại trước mắt, khiến cho bọn họ không thể không tin.
Đến lúc kiếm pháp sắc bén của Nghệ Phong lần lượt công kích bọn họ, bọn họ mới phát hiện mức độ kinh khủng của Nghệ Phong, kiếm pháp sắc bén tàn nhẫn như vậy, sẽ do một thiếu niên thi triển ra hay sao? Không có thời gian dài dòng tích lũy, làm sao có thể thi triển ra công kích không một chút kẽ hở như vậy. Thế nhưng tất cả sự thực đều nói cho bọn họ biết, thiếu niên trước mắt chính là một quái vật.
Dưới tình huống như vậy, bọn họ chỉ có thể thi triển ra tất cả bản lĩnh của mình để đối phó Nghệ Phong. Nhưng mà mặc kệ bọn họ cố gắng làm sao, như trước không chút nào chạm vào người Nghệ Phong, ngược lại bị Nghệ Phong liên tục bức lui lại. Bọn họ càng đánh càng sợ hãi, đây là một Tướng Cấp sao, cho dù Vương Cấp cũng so ra kém người này, thảo nào trưởng lão Hôi Từ lại bị hắn chém giết.
Bốn người chịu đựng công kích của Nghệ Phong, cuối cùng cũng hết hi vọng. Bọn họ thoáng nhìn nhau liếc mắt, cư nhiên chạy trốn về bốn phương hướng khác nhau.
Nghệ Phong thấy bọn họ muốn chạy trốn cũng cười nhạt một tiếng. Thân ảnh rất nhanh chớp động, đuổi theo một người trong số đó. Bốn người vây công cũng không phải đối thủ của Nghệ Phong, vậy thì nếu như chỉ đơn đột một vị hộ pháp có thể tiếp được mấy chiêu của Nghệ Phong? Bị Nghệ Phong toàn lực công kích, vị hộ pháp thứ nhất bị đâm trúng cổ họng ngã xuống.
Nghệ Phong không để ý ánh mắt kinh hãi và không cam lòng, không thể nào tin được của vị hộ pháp đó. Trong nháy mắt khi hắn ngã xuống đất. Thân ảnh của Nghệ Phong chợt lóe, chạy đuổi theo một Tướng Cấp tiếp theo. Giống như Tử Thần đi thu gặt sinh mệnh người thường. Khi Nghệ Phong giải quyết xong xuôi vị hộ pháp thứ ba. Một vị hộ pháp duy nhất còn lại đã không biết biến đi nơi nào rồi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

