Hôi Từ dùng sắc cắn môi, cố gắng xua tan đi tia sợ hãi kia trong lòng. Quay đầu nhìn về phía mấy người hộ pháp, lại phát hiện mấy người hộ pháp này mơ hồ có ý rút lui. Hôi Từ tức giận, quay về phía mấy người hộ pháp quát to:
- Làm thịt tiểu tử này!
Mấy vị hộ pháp bị Hôi Từ quát to, ngược lại tiêu tán đi một điểm sợ hãi, tuy rằng không đến mức rút lui. Thế nhưng khiếp sợ trong mắt đã nói cho Hôi Từ biết, bọn họ không muốn chết đấu. Mặc dù bọ họ cố gắng tiêu diệt tia sợ hãi kia trong lòng, thế nhưng khí thế kinh khủng kia như trước khiến cho trong lòng bọn họ mọc lên cảm giác không thể chiến thắng. Chuyện này đã hoàn toàn nằm ngoài tầm khống chế của bọn họ.
- Bản thiếu đã từng nói, bản thiếu muốn chạy trốn các ngươi không ngăn được!
Nghệ Phong nhìn Hôi Từ nhàn nhạt nói.
Hôi Từ giận dữ lên não, thế nhưng lại không thể phản bác lời của Nghệ Phong. Lúc này Nghệ Phong muốn chạy trốn, những hộ pháp này căn bản sẽ không đi chống đối, lấy thực lực của hắn cũng không có khả năng đuổi theo Nghệ Phong.
- Bất quá, bản thiếu muốn cho ngươi một cơ hội để chém giết ta! Có bản lĩnh ngươi hãy đi theo ta!
Nghệ Phong nói xong, thân ảnh chớp động, lưu lại một cái bóng, cả người đã biến mất tại chỗ.
Hôi Từ nhìn cái bóng của Nghệ Phong, lại nhìn thoáng qua mấy vị hộ pháp, thở dài một hơi vẫn quyết định đuổi theo. Hắn không hi vọng xa vời có thể dựa vào mấy vị hộ pháp này nữa, hắn càng không tin Nghệ Phong đạt được trình độ kinh khủng kia, nếu như đạt được cảnh giới phản lão hoàn đồng, đám người bọn họ đã sớm bị chết không thể chết lại rồi, cần gì phải phí nhiều công sức như vậy. Hôi Từ hầu như suy đoán đến Nghệ Phong còn không đạt được cảnh giới Vương Cấp, thế nhưng lại không thể giải thích được khí thế kinh khủng khiến hắn rất sợ hãi kia.
Nghệ Phong một đường không nhanh không chậm chớp động, nhìn bóng người đi theo phía sau không khỏi cười nhạt. Nghệ Phong thực sự có điểm cố kỵ năm người bọn họ vây công, hắn cũng không biết ý thức chiến đấu mạnh đến cỡ nào. Nếu những Tướng Cấp này có thể phát huy ra một nửa thực lực. Vậy thì hắn sẽ rơi vào tình cảnh nguy hiểm. Biện pháp tốt nhất chính là đưa Hôi Từ tới một chỗ vắng vẻ, kiểm tra một chút xem ý thức chiến đấu được truyền thừa mạnh như thế nào.
Tại khi Nghệ Phong cảm giác được thời gian chạy ra đã không sai biệt lắm, lúc này Nghệ Phong mới dừng lại bước chân, thi triển ý thức chiến đấu cưỡng bách Hôi Từ.
Hôi Từ thấy Nghệ Phong dừng lại, cảm thụ được cổ khí thế không ai bì nổi, để hắn sinh ra sợ hãi. Hắn hít sâu một hơi, chậm rãi dẹp loạn sợ hãi trong lòng, vận chuyển đấu khí chống đối cổ khí thế này, lúc sau mới dùng trọng kiếm bạo phát đấu khí chỉ thẳng vào Nghệ Phong.
- Chiến đi! Để ta nhìn xem ngươi và khí thế ngươi phát ra có mạnh mẽ giống nhau hay không?
Hôi Từ nhìn Nghệ Phong nhàn nhạt nói, hắn thực sự không tin tưởng một thiếu niên có thể kinh khủng đến như vậy.
- Như ngươi mong muốn!
Nghệ Phong thu hổi chủy thủ, từ bên hông lấy ra Tiêm Hổ Kiếm, đấu khí ngưng tụ trên Tiêm Hổ Kiếm, bạch quang và đấu khí ngưng tụ trên một điểm, Tà Thần lực mạnh mẽ lao ra, Toái Phá trong nháy mắt ngưng tụ mà thành.
Hôi Từ để ngăn chặm sợ hãi trong lòng, hắn cố gắng vận chuyển đấu khí lên trên trọng kiếm, thế nhưng làm sao cố gắng cũng không đạt được lực lượng thời kỳ toàn thịnh lúc trước. Hắn biết đây là bóng ma dưới khí thế của Nghệ Phong lưu lại, đối với tầng lớp cường giả như bọn họ này, có bóng ma là trí mạng.
Hôi Từ hít sâu một hơi, chỉ hy vọng Nghệ Phong không đạt được Vương Cấp, bằng không lấy thực lực Vương Cấp của hắn, trong lòng mang theo lo sợ, nhất định tiêu rồi.
- Toái phá!
Nghệ Phong hét lớn một tiếng, lợi kiếm không có một chút xinh đẹp, lấy một loại tốc độ kinh khủng cắt phá hư không đâm thẳng về phía Hôi Từ.
Hôi Từ nhìn một kiếm đơn giản của Nghệ Phong, hắn cố gắng tìm kiếm kẽ hở trong chiêu này của Nghệ Phong, thế nhưng hắn kinh hãi phát hiện, một chiêu kiếm này của Nghệ Phong trừ sắc bén vẫn còn sắc bén, lấy ánh mắt của hắn cư nhiên không tìm ra một tia kẻ hở, hắn thấy đâu cũng chỉ là sắc bén tàn nhẫn. Sự lợi hại của một kiếm này, giống như một vị Tông Sư, mặc dù dùng chiêu thức bình thường, như trước làm cho người ta cảm giác được sắc bén không thể chống lại ở trong đó.
Hôi Từ hít sâu một hơi, đấu khí tăng vọt trên trọng kiếm, nâng lên đón đỡ chủy thủ của Nghệ Phong.
- Đinh…
Một tiếng sắt thép va chạm vang lên, hai thanh binh khí va chạm cùng một chỗ, tỏa ra một chút hoa lửa, kình khí bắn ra, tàn sát bừa bãi bầu trời. Tiếng xé gió không ngừng vang lên. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

