Nghệ Phong và năm vị trưởng lão đồng thời cáo biệt, cũng nghe bọn họ nói một loạt lời nói không rõ đầu đuôi ra sao. Cái gì không nên làm cho thánh địa mất mặt, cái gì không nên bị người bắt nạt các loại! Nghệ Phong cảm giác năm vị trưởng lão càng giống sư tôn của hắn hơn so với lão đầu tử.
Tại một câu nói chẳng biết ra sao, Nghệ Phong cũng bị lừa dối hốt hoảng đi tìm triệu lão. Điều khiến cho Nghệ Phong cảm thấy ngoài ý muốn chính là, Triệu lão thực sự tìm được bảo điển của Bạch Gia qua đây. Đồng thời đưa cho Nghệ Phong. Nghệ Phong tiếp nhận bản bảo điển mà Bạch Gia còn quý hơn cả sinh mạng của bọn họ. Không nhịn được hiếu kỳ mở ra muốn nhìn xem một chút bên trong có cái gì đó kỳ lạ khiến cho bọn hắn quý trọng như vậy. Để Nghệ Phong kinh ngạc chính là, bản bảo điển này cư nhiên chỉ là một tờ giấy trắng đã ố vàng. Ngoài ra bên trên cái gì cũng không có.
Điều này làm cho Nghệ Phong nghi hoặc vạn phần, thầm nghĩ thế giới này chẳng lẽ còn có sách lậu hay sao? Hơn nữa sách lậu cũng quá lợi hại đi! Bìa bên ngoài giống hệt như đúc, bên trong không ngờ lại trống rỗng. Những người vô lương trên địa cầu làm sách lậu, nhiều nhất chỉ lưu lại phân nửa chỗ trống.
Tựa hồ Triệu lão cũng biết nghi hoặc của Nghệ Phong, hắn giải thích nói:
- Bảo điển này có quan hệ cùng huyết mạch. Không có huyết mạch của Bạch gia nhuộm kín bảo điển sẽ không hiện ra văn tự.
Nghệ Phong nghe được Triệu lão nói, khiến cho hắn cảm thấy có chút thần kỳ, cư nhiên còn quan hệ cùng huyết mạch. Đáy lòng Nghệ Phong tính toán một phen, lần sau có nên đưa một ít máu của Bạch Hàn Tuyết đến, sau đó nhìn xem đây rốt cuộc là thứ gì. Thế nhưng ngẫm lại cũng đành thôi. Cho dù thấy nội dung, sợ rằng không ngoại trừ sẽ xuất hiện tình huống chỉ có huyết mạch của bạch gia mới có thể tu luyện. Vậy thì cái được không bù nổi cái mất rồi.
Bảo điển đặt ở Thánh Địa cũng không khác gì đồ rác rưởi, Triệu lão đơn giản ném cho Nghệ Phong.
Nghệ Phong tiếp nhận bảo điển này của Bạch gia, thầm nghĩ nếu như đưa bảo điển này cho Bạch Hàn Tuyết, nữ nhân kia sẽ không lấy thân báo đáp mình chứ? Nghệ Phong nghĩ lại tình huống đó rất có thể xảy ra, dù sao đi nữa hắn đẹp trai như vậy. Nghệ Phong nghĩ đến cặp vú cao ngất mê người và hai chân thẳng tắp của Bạch Hàn Tuyết, hắn lập tức cảm thấy dục hỏa đốt toàn thân.
Nghệ Phong cung kính nghe xong một phen dạy bảo của Triệu lão, lúc này mới rời đi Thánh Địa.
…
Lúc Nghệ Phong xuống núi, một đường thật ra cũng không nóng lòng chạy đi. Hơn phân nửa thời gian hắn dùng để dung hợp ý thức chiến đấu cùng với công pháp truyền thừa của Tà Đế. Bởi vậy khiến cho tốc độ của hắn bị giảm bớt khá nhiều. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

