Bạch Hàn Tuyết và Thượng Quan Vũ Phượng vừa đi tới học viện vừa oán giận một tên lừa đảo trong lòng, hắn lừa nàng bảo nàng lấy một vị dược liệu thì sẽ cùng đi gặp gia gia nàng, thế nhưng qua nhiều ngày như vậy ngay cả bóng người cũng không thấy đâu. Thậm chí Bạch Hàn Tuyết đi qua phủ đệ của Nghệ Phong cũng không thấy chút tin tức gì, Bạch Hàn Tuyết hít sâu vào một hơi, đối với chuyện tìm được Nghệ Phong đã không còn ôm hy vọng nữa.
Mà Thượng Quan Vũ Phượng ở bên canh nàng cũng không còn tỏ ra mạnh mẽ từ khi Nghệ Phong xuất hiện. Tuy rằng nàng được liệt vào trong thập đại mỹ nữ, thế nhưng hiện giờ lại rất mờ nhạt. Thậm chí rất ít khi có thể nghe được nàng mở miệng, Bạch Hàn Tuyết là bạn tốt của nàng, tự nhiên hiểu rõ đả kích của Nghệ Phong đối với nàng. Nguyên bản vị hôn phu mà nàng khinh thường đột nhiên trở nên tuyệt cường, mà tạo ra chuyện đó hết thảy đều do nàng.
Thượng Quan Vũ Phượng là đệ tử trực hệ của Thượng Quan gia, tự nhiên có thể nghe được thanh âm nghi luận về Nghệ Phong trong gia tộc. Hiện giờ thế lực của Nghệ Phong ở đế đô đã không còn ai dám coi thường nữa, đám người thế gia lâu đời như bọn họ cũng cảm thấy kinh hãi vì Nghệ Phong, mà tất cả những chuyện này đều do thủ đoạn của Nghệ Phong tạo thành.
Thượng Quan Vũ Phượng chưa từng nghĩ con mắt của nàng bị mù, thế nhưng hiện giờ nàng chỉ muốn móc đi hai mắt của chính mình. Một tên phế vật bỗng nhiên biến thành thiên tài càng, khiến ký ức trong lòng nàng thêm khắc sâu. Thượng Quan Vũ Phượng cảm thụ điểm ấy rất sâu sắc, đặc biệt Thượng Quan Vũ Phượng vốn vô cùng sùng bái cường giả. Đối với nàng đó là đả kích không thể nói nên lời.
Hai người cùng đi tới học viện, tuy rằng không nói gì thế nhưng đều muốn tìm một người.
Bạch Hàn Tuyết thở nhẹ một hơi, ngẩng đầu nhìn lại về phía trước, đột nhiên trước mặt nàng xuất hiện cái bóng đã khắc sâu trong đầu, nàng không khỏi ngẩn ra, vội vàng dụi mắt, thầm nghĩ có phải là ảo giác hay không.
Bạch Hàn Tuyết dùng sức vài lần phát hiện bóng người trước mắt càng lúc càng rõ ràng, trong lòng nàng không khỏi vui lên.
Nghệ Phong và Băng Hồn đi ra khỏi lầu các, Nghệ Phong đang chuẩn bị danh sách các phụ dược đưa cho Băng Hồn thì đột nhiên phát hiện hai đạo thân ảnh quen thuộc ở trước mặt. Hắn cũng ngừng nói, ánh mắt hướng nhìn xuống cặp đùi của Bạch Hàn Tuyết, cảm nhận hai chân khép sát vào nhau không có một khe hở, đôi chân nõn nà trắng muốt giống như một hai củ sen nhỏ, không khó để cảm giác độ trắng mịn phía trên. Không có nữ nhân nào có đôi chân xinh đẹp sinh động như vậy, Nghệ Phong chỉ liếc mắt nhìn qua khong khỏi nghĩ tới một hình ảnh rất kích thích.
So với đôi chân này, vẻ xinh đẹp bên ngoài của Bạch Hàn Tuyết thật ra có thể bị người khác bỏ qua.
Nghệ Phong thấy Bạch Hàn Tuyết bình tĩnh nhìn hắn, lúc này mới nhớ tới một việc. Lần trước Bạch Hàn Tuyết đã lén lấy một dược liệu từ trong gia tộc ra đưa cho hắn để đối lấy một lần gặp mặt Bạch Liệt Hỏa. Thế nhưng sau chuyện này hắn lại quên đi, suốt hơn nửa năm chưa từng nhớ tới.
Nghĩ vậy, Nghệ Phong không khỏi bước lên hai bước quay sang Bạch Hàn Tuyết nói:
- Nàng lại tìm ta?
Bạch Hàn Tuyết cắn nhẹ đôi môi đỏ hồng, dấu răng lằn trên đôi môi, không nói một lời gì.
Nghệ Phong vỗ vỗ trán, nhìn Bạch Hàn Tuyết nói rằng:
- Công việc bận quá nên quên mất ước định của nàng.
Bạch Hàn Tuyết nghe được những lời này của Nghệ Phong, không khỏi cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút. Nhưng thật ra nàng cũng không quá nghi ngờ độ thực hư của lời nói này, dù sao hiện giờ thanh danh của Nghệ Phong ở đế đô đang dâng cao vô cùng, bận cũng là chuyện đương nhiên.
- Vậy có phải hôm nay ngươi sẽ đi cùng ta đi gặp gia gia ta?
Bạch Hàn Tuyết nhìn Nghệ Phong bình tĩnh nói.
Bạch Hàn Tuyết lấy trộm vị dược liệu kia từ trong gia tộc, tuy rằng không bị nghiêm phạt, thế nhưng vẫn bị phụ thân nàng giáo huấn. May mà Bạch Hàn Tuyết không nói cho phụ thân biết là nàng đưa cho Nghệ Phong, nếu không sẽ bị mắng càng thảm hơn.
|
/1682
|

