Dường như vận khí mấy người Nghệ Phong cực tốt, không có ma thú cao giai và Mị đi tới, thỉnh thoảng có một hai con ma thú thế nhưng Hạ Chỉ Mộng có thể dễ dàng giải quyết. Dưới y thuật của Nghệ Phong, thân thể của hắn đã hơi khôi phục được một chút, tuy rằng bị thương nặng như vậy phải rất lâu mới chữa khỏi, thế nhưng Nghệ Phong vẫn miễn cưỡng trị liệu cho Băng Hồn và Hạ Chỉ Mộng.
Dưới y thuật của Nghệ Phong, thậm chí hắn còn cho hai người kia sử dụng Tử Kim Thủy. Thương thế của bọn họ nhanh chóng hồi phục, đặc biệt là Hạ Chỉ Mộng không bị thương quá nặng, chỉ mất vài ngày là đã khá lên rất nhiều.
Nguyên bản Hạ Chỉ Mộng còn đang hoài nghi y thuật của Nghệ Phong, hiện giờ cũng nhìn hắn cực kỳ cổ quái. Nàng cảm thụ được thân thể của chính mình thay đổi theo thời gian, tự nhiên hiểu y thuật của Nghệ Phong không hề thấp!
Tuy rằng Băng Hồn chưa được chữa khỏi hẳn, thế nhưng cũng không quá đáng ngại. Điều này khiến cho hắn đồng dạng cổ quái nhìn Nghệ Phong, phảng phất như là nhìn thấy một người vô cùng quái dị, Nghệ Phong thấy ánh mắt của Băng Hồn nhìn mình như thế không khỏi có chút rùng mình.
Chỉ là Nghệ Phong thấy Hạ Chỉ Mộng đã bình phục không khỏi cảm thấy đáng tiếc trong lòng. Cơ thể nữ nhân này vô cùng đầy đặn, nguyên bản Nghệ Phong có thể mượn cớ đụng chạm vào, thế nhưng hiện giờ Hạ Chỉ Mộng đã bình phục, cơ hội này đã đi không thể quay trở lại được nữa.
Dường như Hạ Chỉ Mộng và Băng Hồn cũng biết Nghệ Phong còn bị thương rất nặng. Hai người cũng không tìm cách rời đi, vẫn như cũ lưu lại để chờ Nghệ Phong.
Qua một ít thời gian, Nghệ Phong thực sự không chịu nổi ở yên một chỗ. Trạng thái thân thể lúc đó của hắn cũng đã hồi phục năm thành, Nghệ Phong đề nghị tiếp tục đi về phía trước.
Tuy rằng Hạ Chỉ Mộng và Băng Hồn nhíu mày, thế nhưng thấy Nghệ Phong cố ý như thế, bọn họ cũng đành phải đồng ý.
Nhất thời, Nghệ Phong cảm giác quá đỗi hạnh phúc, phía trước có Băng Hồn và Hạ Chỉ Mộng mở đường, còn hắn ở phía sau nhàn nhã dạo chơi chữa thương và tu luyện Lăng Thần Quyết. Dưới sự hưởng thụ như thế, thương thế của Nghệ Phong cư nhiên tốt lên rất nhiều.
Cũng không đi mất bao lâu, mấy người Nghệ Phong đi tới trước mặt kết giới của trọng thứ năm Luyện Ngục.
Lúc này Hạ Chỉ Mộng cũng dừng lại, nàng nhàn nhạt nói với Nghệ Phong:
- Trong toàn bộ học viện, có thể đi hết trọng thứ tư không vượt quá năm người!
- A!
Nghệ Phong có chút thờ ơ, hắn thầm nghĩ có nên lừa Băng Hồn và Hạ Chỉ Mộng cùng đi vào trọng thứ năm hay không.
Băng Hồn cũng đồng dạng đi hết trọng thứ tư, hắn nhớ tới một đường gặp phải ma thú và Mị vô cùng kinh khủng. Nếu như không có Hạ Chỉ Mộng thì sợ rằng chỉ với lực lượng của hắn rất khó đi tới được nơi này. Thảo nào toàn bộ học viện không có quá năm người đi tới được đây. Chẳng qua thấy biểu tình thờ ơ của Nghệ Phong, nguyên bản tâm tình kích động của Băng Hồn như bị dội một gáo nước lạnh, cảm giác có chút không thú vị.
Nguyên bản Hạ Chỉ Mộng muốn thấy vẻ mặt tự hào của hai người, thế nhưng thấy sắc mặt cả hai không có chút biến hóa, điều này không khỏi khiến nàng cảm giác nghẹn khuất, Hạ Chỉ Mộng thở ra một ngụm trọc khí rồi nói:
- Đến chỗ này tu luyện đi, đây là địa phương có năng lượng nồng hậu nhất của trọng thứ tư. Nguồn truyện:
|
/1682
|

