Nghệ Phong thu thập Mị liệt hồ xong, một đường đi cũng có vẻ dễ dàng hơn. Có Yêu Ngọc và Mị liệt hồ giúp đỡ, hắn chỉ việc xử lý một ít ma thú, còn lại toàn tâm toàn ý vào việc khống chế Mị liệt hồ. Nghệ Phong cảm giác Khống Mị Thuật của hắn dần dần trở nên lợi hại hơn. Chẳng qua những thứ này chỉ là da lông bên ngoài Phách Tuyệt Mị Trận, chỗ lợi hại chân chính của Phách Tuyệt Mị Trận chính là trận pháp, nhưng mà hiện giờ thực lực của Nghệ Phong còn không đủ để khống chế Mị thi triển trận pháp kinh khủng như vậy.
Tuy rằng càng đi sâu vào bên trong trọng thứ hai nhưng thật ra không có nhiều nguy cơ như vậy nữa. Có Yêu Ngọc hộ vệ, Nghệ Phong rất an tâm tu luyện, hắn cảm giác độ dày đấu khí trong cơ thể phát triển càng ngày càng lớn, mơ hồ có chút hướng về trọng thứ tứ. Tuy rằng hồn lực do Nguyên Hồn ngưng tụ trong thức hải đã đề thăng thế nhưng so với tốc độ đấu khí lại muốn chậm hơn một bậc.
Nghệ Phong đi thêm một ngày ở trong trọng thứ hai mới tới sát biên giới của trọng thứ hai. Tuy rằng hoàn cảnh của Luyện Ngục rất ác liệt thế nhưng trải qua một thời gian cũng có thể thích ứng, cảm giác cũng không quá mức khốc nhiệt. Còn Yêu Ngọc phảng phất như vô cùng yêu thích khốc nhiệt, nó đứng ở trên không không ngừng hấp thu, phảng phất tinh lực không bao giờ cạn kiệt, khiến Nghệ Phong không khỏi đố kỵ.
Nghệ Phong đi không xa liền nhìn thấy một đạo kết giới, đạo kết giới này so với cái cũ cũng không có gì khác, chỉ có điều màu sắc đỏ rưc hơn một chút. Chẳng qua điều này không phải chuyện Nghệ Phong quan tâm, hắn kinh ngạc chính là ở bên cạnh kết giới cư nhiên còn có một người đang đứng.
Đầu tiên Nghệ Phong thấy hắn rất đẹp trai, sau đó là lãnh khốc. Nghệ Phong không khỏi có chút rùng mình. Lãnh khốc như vậy so với Thiên Nghịch còn muốn hơn, lãnh khốc của Thiên Nghịch là do Sát Lâu bồi dưỡng ra, còn lãnh khốc của người này phảng phất là trời sinh, toàn thân từ trên xuống dưới tản ra khí tức lãnh khốc.
Mái tóc màu bạc, toàn thân mặc một bộ đồ màu trắng hiện vẻ lãnh khốc tới cực hạn, trước đây Nghệ Phong đố kỵ Thiên Nghịch đẹp trai, thế nhưng khi thấy người này Nghệ Phong phát hiện chuyện hắn đố kỵ trước đây rất buồn cười. Đây mới chân chính là lãnh khốc.
Tóc dài của nam tử nhẹ nhàng bay, còn ý vị hơn so với nữ nhân, lộ ra vẻ tiêu sái và lãnh khốc không gì sánh được.
Nghệ Phong bình tĩnh nhìn người này, đáy lòng suy đoán thân phận của hắn, Nghệ Phong thầm nghĩ người lãnh khốc đẹp trai như thế nhất định sẽ gây vạ trong học viện Trạm Lam, không biết hắn đã mượn bề ngoài để thông đồng với bao nhiêu tiểu cô nương rồi. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

