Bởi vì Liễu Mộng Nhiên được Tử Âm thông báo tin tức Nghệ Phong đã trở về, cho nên vẫn chưa đi Học viện Trạm Lam, lúc này Nghệ Phong ở đây lại không dám đối mặt với lời nói cùng ánh mắt của hắn. Chỉ yếu ớt nói với Nghệ Phong một câu muốn đi Học viện Trạm Lam, sau đó liền chuẩn bị xuất phủ để trốn tránh.
Thiếu gia ra ngoài một chuyến lại càng tệ hơn rồi, nói toàn những câu khiến cho người ta đỏ mặt tới tận mang tai!
Khiến cho Liễu Mộng Nhiên cười khổ không được chính là Nghệ Phong cũng muốn đi Học viện Trạm Lam, Liễu Mộng Nhiên bất đắc dĩ, chỉ có thể đi cùng Nghệ Phong. Ngược lại Nghệ Phong ra ngoài một chút, dùng dung mạo tuyệt mĩ cùng thân phận đại tài nữ của Liễu Mộng Nhiên. Nghệ Phong vì thanh danh của Liễu Mộng Nhiên quả thực là không ai dám trêu trọc đến nàng. Chuyện này khiến cho Liễu Mộng Nhiên khẽ nở một nụ cười. Nghệ Phong vừa tiến vào Học viện Trạm Lam đã bị người ta gọi đi, nói là Trạm Lam viện trưởng muốn tìm hắn. Chuyện này khiến cho hắn cảm thấy sững sờ, lập tức nhớ ra lần trước bản thân còn chưa thi hành trừng phạt Luyện Ngục. Nghệ Phong một lần nữa tiến vào tòa lâu đó, chứng kiến vị lão nhân già nua không chút nào thu hút kia. Hắn lặng lẽ tiến vào, không nói thêm lời nào.
Trạm Lam viện trưởng cũng lặng lẽ đánh giá Nghệ Phong. Sau khi chứng kiện trận đại chiến tại Tĩnh Vân Tông kia, trong lòng lão đã hoàn toàn nghĩ khác. Học viện Trạm Lam, nhân tài như Nghệ Phong càng ngày càng hiếm! Nếu không phải Nghệ Phong là đệ tử Liễu Nhiên, thậm chí Trạm Lam viện trưởng còn có ý định thu hắn làm đệ tử. Trạm Lam viện trưởng nhìn về phía Nghệ Phong, chỉ về phía chiếc ghế bên cạnh, nói.
- Ngồi đi!
Nghệ Phong không cự tuyệt, trực tiếp ngồi xuống, nhìn về phía Trạm Lam viện trưởng chờ đợi lão mở miệng. Nếu những vị lão sư khác thấy cảnh này nhất định sẽ chấn kinh. Trạm Lam viện trưởng cũng biết mời người khác ngồi? Đừng nói đệ tử không có loại đãi ngộ này, ngay cả giáo sư trong học viện cũng không được đãi ngộ như thế!
- Ngươi đã tiếp nhận truyền thừa Tà Đế hay chưa?
Trạm Lam viện trưởng nhìn Nghệ Phong đột nhiên hỏi. Nghệ Phong sững sờ, không ngờ Trạm Lam viện trưởng biết được nhiều bí mật như vậy, ngay cả truyền thừa Tà Đế cũng biết được. Nghệ Phong không khỏi coi trọng Học viện Trạm Lam thêm một lần nữa. Bọn họ rất mạnh, sự tình bí mật như truyền thừa của Tà Đế, ngay cả những đại thế lực cũng không hề biết đến. Nghệ Phong chợt nhớ lại khi xưa trước khi hắn xuống núi, đại trưởng lão đã từng nhắc nhở hắn một câu. Ngàn vạn lần không được có mâu thuẫn cùng Học viện Trạm Lam.
Ngay cả người như Đại trưởng lão cũng phải nói như vậy, có thể thấy được Học viện Trạm Lam khủng bố đến mức nào. Nghệ Phong cảm thấy hắn mới chỉ biết được một góc băng sơn của Học viện Trạm Lam mà thôi. Học viện Trạm Lam tựa như một cái hồ sâu không thấy đáy! Nghĩ vậy, Nghệ Phong cung kính nói.
- Lão đầu tử từng căn dặn ta bỏ chút thời gian quay trở lại Thánh địa tiếp nhận truyền thừa!
Nếu như ngay cả chuyện truyền thừa Trạm Lam viện trưởng cũng biết, như vậy hắn cũng không cần phải dấu diếm điều gì!
- Khó trách! Ha ha, xem ra lần khiêu chiến Tĩnh Vân Tông kia chính là khảo nghiệm của ngươi rồi. Nếu như ngươi không vượt qua, chỉ sợ sẽ không thể tiếp nhận ngai vị Tà Đế!
Trạm Lam viện trưởng cười nói. Nghệ Phong cũng cười cười, kể từ lúc biết được chuyện truyền thừa, hắn đã đoán ra chuyện này. Chỉ là không nghĩ tới thánh địa cùng lão đầu tử lại chọn cùng một phương thức khảo nghiệm.
- Ngươi là một trong những đệ tử mà ta thấy cực kỳ có thiên phú!
Trạm Lam viện trưởng nói. Nếu đệ tử khác mà nghe được lời đánh giá này của Trạm Lam viện trưởng chỉ sợ là sẽ kích động đến ngất xỉu tại chỗ! Nhưng mà Nghệ Phong chỉ khẽ cười, vẫn chờ đợi Trạm Lam viện trưởng nói vào vấn đề chính. Trạm Lam viện trưởng rất hài lòng với dáng vẻ thong dong này của Nghệ Phong, tiếp tục nói. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

