- Cũng không phải là nữ nhân nào cũng có thể trở thành nữ nhân của ta!
Một lời cự tuyệt rất kiên quyết, khiến An Diễm Kiều cùng Long Minh ngốc trệ tại chỗ. Trong nhận thức của An Diễm Kiều, không có nam nhân nào có thể cự tuyệt một phần đại lễ như vậy, đừng nói thân thể Dung Mị có thể gợi lên dục vọng sâu nhất trong lòng nam nhân. Coi như là Dung Mị không có mị thuật, nàng cũng có được một dung mạo yêu kiều đến cực điểm. Hơn nữa còn có thân phận thiếu tông chủ của Mị Tông, còn có nam nhân có thể cự tuyệt nàng sao? Nhưng mà, nam tử trước mặt hết lần này tới lần khác cự tuyệt nàng. Thậm chí An Diễm Kiều còn có chút hoài nghi, có phải phương diện đó của Nghệ Phong có vấn đề hay không! Bất quá nàng cảm thấy đáng tiếc cho Dung Mị. Trong Mị Tông, người duy nhất có thể luyện mị thuật đạt đến cảnh giới viên mãn, đó chính là lão bà của vị Tà Đế bị hãm hại kia. Dưới sự giúp đỡ của Tà Đế, mị thuật của nàng đã đạt đến cảnh giới đỉnh phong, lúc đó thanh danh Mị Tông lan xa, bước lên hàng ngũ những đại tông môn mạnh nhất của Thánh tông.
Long Minh đồng dạng cũng giật mình, hắn tuyệt đối không tin Nghệ Phong là chính nhân quân tử. Vưu vật như vậy, bất cứ nam nhân nào đều muốn chiếm đoạt. Ngay cả chính bản thân hắn cũng là một trong số đó. Nhưng điều khiến Long Minh giật mình không phải chuyện này, mà là việc An Diễm Kiều cam lòng dâng tặng đệ tử của nàng cho Nghệ Phong, Nghệ Phong đến cùng là có mị lực gì, khiến nàng bất chấp hậu quả như vậy? Long Minh cảm thấy vô cùng kinh hãi, ngay từ đầu hắn đã quá xem thường Nghệ Phong, tuy rằng hiện tại hắn mơ hồ biết được Nghệ Phong là người trong Thánh tông, nhưng không biết là tông môn nào của Thánh tông lại khiến An Diễm Kiều cố kỵ đến như thế.
- Mẹ nó! Lúc trước tiểu tử này đơn thân độc mã tiến vào đế đô, không phải hắn một mực giả trư ăn thịt cọp chứ!
Long Minh thầm mắng, cuối cùng cũng nâng địa vị Nghệ Phong lên ngang hàng với hắn.
Ngược lại Dung Mị nghe được những lời này của Nghệ Phong, trong mắt có chút ảm đạm, nhưng cũng cảm thấy không quá ngoài ý muốn. Trong Thánh địa, Nghệ Phong chưa từng để ý đến nàng, thậm chí ngay cả đến gần nàng hắn cũng không muốn.
- Ngươi không cảm thấy, muốn hợp tác đôi bên phải xuất ra một chút thành ý hay sao?
An Diễm Kiều vẫn chưa từ bỏ ý định, việc này có liên quan trực tiếp đến việc Mị Tông có quật khởi hay không?
- Nếu như ngươi cảm thấy ta không có thành ý, vậy thì hoàn toàn không cần hợp tác cùng ta!
Nghệ Phong không nhanh không chậm. Buồn cười, một nữ nhân đã bị không biết bao nhiêu là nam nhân dùng qua, giờ lại muốn đẩy cho hắn? Nghệ Phong không quá cần trợ giúp từ Mị Tông. Nghệ Phong có lòng tin, cho dù không có người trợ giúp, hắn vẫn có thể dừng bước ở đế đô. Đương nhiên nếu được Mị Tông trợ giúp, càng có thể dệt hoa trên gấm. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

