- Nghệ Phong bằng cách nào lại có thể mời Huyết Sắc Tu La?
Long Minh khẽ nuốt nước bọt. Đối với nhân vật truyền kỳ này, trong lòng sợ hãi không thôi.
- Đây cũng là điều khiến ta cảm thấy nghi hoặc. Đừng nói đến việc mời Tu La, cho dù là tìm được hắn thôi cũng là chuyện rất khó khăn. Hơn nữa mời được hắn ra tay, khó lại càng thêm khó. Cho dù là xuất thân như hoàng tử cũng chưa chắc có thể mời được hắn.
Nghệ Công bất đắc dĩ cười khổ, đối với kết quả này cảm thấy vô cùng buồn bực. Nghệ Phong có thể mời được Huyết Sắc Tu La một lần, không ai dám khẳng định rằng hắn có thể mời được lần thứ hai hay không. Nhớ tới hai lần ra tay trước kia của Huyết Sắc Tu La đều là trợ giúp một người, bọn hắn đã cảm thấy đau đầu.
- Được rồi, tạm thời không nên trêu trọc Nghệ Phong, còn có cỗ thế lực kia nữa, nếu thực sự không chiếm được thì lập tức buông tay. Nếu như không thể chỉnh hợp được đế đô, một tiểu bang phái đối với chúng ta mà nói cũng không có lợi lộc gì. Coi như là tặng cho Nghệ Phong bày tỏ ý giao hảo.
Long Minh nhàn nhạt nói. Khóe miệng Nghệ Công thoáng run rẩy một cái, Nghệ Phong phát triển quá nhanh. Ngay cả Đại hoàng tử cũng phải né tránh phong mang của hắn rồi.
Sâu trong hoàng cùng, Hoàng đế Trạm Lam không có chút bộ dáng nào là đang mệt mỏi vô lực, ngồi trên ngai vàng tinh thần vô cùng phấn chấn. Tôn lão ngồi ở bên cạnh.
- Ngươi nói phủ đệ của Đại hoàng tử chết một tên Vương cấp?
Hoàng đế Trạm Lam có chút kinh ngạc.
- Đúng vậy! Hơn nữa theo ý của ta hẳn là do Huyết Sắc Tu La ra tay, chỉ có hắn mới có thể vô thanh vô tức như vậy.
Tôn lão nhẹ gật đầu.
- Huyết Sắc Tu La? Nhân vật truyền kì của Sát Lâu kia? Được nhưng là có thể tự do ra vào hoàng cung như chốn không người - Huyết Sắc Tu La?
Hoàng đế Trạm Lam nhíu mày, ngữ khí có chút trầm trọng.
- Nghệ Phong có thể mời hắn?
- Bệ hạ có biết trong một tháng này Nghệ Phong đã đi đâu hay không?
Tôn lão không có trực tiếp trả lời, mà chuyển chủ đề nói.
- Đi đâu?
Hoàng đế Trạm Lam rất nghi hoặc nhìn về phía Tôn lão, tựa hồ Tôn lão mới trở về từ Tĩnh Vân Tông không lâu. Nghe nói Thánh Tông cùng Tĩnh Vân Tông luận võ, cũng không biết là ai thắng ai thua.
- Tĩnh Vân Tông! Quyết đấu với truyền nhân Tĩnh Vân Tông!
Tôn lão thản nhiên nói.
- Quyết đấu? Cái gì? Ngươi nói Nghệ Phong chính là đại biểu của Thánh Tông?
Hoàng đế Trạm Lam kinh ngạc vô cùng, hắn tuyệt đối không ngờ tới khả năng này. Hoàng đế Trạm Lam thở ra một hơi nói.
- Ai thắng ai thua?
Tôn lão thấy Hoàng đế Trạm Lam nói như vậy, thần sắc trên mặt trở nên đắng chát nói.
- Biểu hiện của Nghệ Phong tại Tĩnh Vân Tông đã không còn dùng hai từ thắng bại để hình dung nữa rồi!
- Lời này có ý gì?
Hoàng đế Trạm Lam rất ít khi gặp Tôn lão có bộ dáng như vậy.
Tôn lão thuật lại chuyện xảy ra tại Tĩnh Vân Tông một lần, sau khi Hoàng đế Trạm Lam nghe xong liền ngốc trệ tại chỗ, thì thào.
- Bốn chiến bốn thắng, còn có Vương cấp tham dự? Điều này sao có thể? Lần trước Liên Lập bại là do Nghệ Phong thi triển ra độc thuật, chẳng lẽ lần này tại Tĩnh Vân Tông hắn còn dám thi triển độc thuật hay sao?
Vị y sư của hoàng cung đã phát hiện ra Liên Lập bại là do trúng độc, chỉ là không điều tra được là trúng độc gì. Đối với kết quả này, Hoàng đế Trạm Lam không có chút nào ngoài ý muốn, Nghệ Phong đã có thể giải độc cho hắn, hiển nhiên là nghiên cứu rất sâu đối với độc thuật.
- Lần này Nghệ Phong hoàn toàn dựa vào lực lượng của bản thân đánh bại Vương cấp, không có chút gian trá nào. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

