Cũng không biết là tình cảnh khủng bố này kéo dài bao lâu, cuối cùng cuồng phong cùng mây bụi cũng chậm rãi lắng xuống. Hình ảnh đập vào mắt khiến cho mọi người không nhịn được hít sâu một hơi khí lạnh. Toàn bộ giác đấu trường đã bị thổi bay, thay vào đó là một cái hố sâu dài đến hơn mười mét, khắp nơi đều là đá vụn. Thảm thực vật ở phụ cận giác đấu trường cũng đã bị thổi bay, vô số đại thụ niên đại lâu năm bị xoắn nát, cành gẫy, cẩy đổ nằm la liệt trên mặt đất, không khác gì vừa mới trải qua một trận vòi rồng cực lớn. Cho dù mọi người đã cực kỳ coi trọng lực lượng của Phệ Linh Nộ Bạo, nhưng lúc này mới phát hiện ra, chênh lệch giữa phỏng đoán cùng thực tế là quá xa.
- Tiểu tử Nghệ Phong này thực đúng là biến thái!
Mọi người cố gắng bình ổn lại tâm tình, lúc này mới dời mắt tìm kiếm thân ảnh của Hồng Mộc, tất cả đều có chung một ý niệm, chẳng lẽ Hồng Mộc bị chôn sống rồi sao? Rốt cục, tại một chỗ hẻo lánh đã phát hiện ra Hồng Mộc, chỉ thấy nửa người hắn đã bị đất đá phủ kín, trên ngực bị một tảng đá xanh cực lớn đè lên, mặt mũi cùng thân thể loang lổ vết thương, máu tươi chảy xuống nhuộm đỏ cả một mảng lớn đất bùn. Tay hắn đang cố gắng đẩy khối đá đè trên ngực qua một bên, nhưng không không nhúc nhích được nó nửa phần. Ngược lại bởi vì dùng quá sức mà khóe miệng không ngừng chảy ra máu tươi.
- Trưởng lão!
Đám người Lâm Mặc hoảng hốt kêu, bọn hắn lết theo thân thể đầy thương tích, chạy về phía Hồng Mộc, sau khi di dời tảng đá xanh, mới cứu được Hồng Mộc lên. Mỗi lần Hồng Mộc bị di chuyển, khóe miệng lại tràn ra máu tươi, chảy xuống thành một vệt dài.
Hô..
Mọi người hít sâu một hơi khí lạnh, Hồng Mộc là trưởng lão của Tĩnh Vân Tông, thực lực khẳng định là Vương cấp. Không ngờ lại bị Nghệ Phong đánh trọng thương, cho dù có thể sống sót, nhất định sẽ để lại di chứng cực lớn, trừ phi là y sư cao cấp mới có thể chữa trị, bằng không thực lực sẽ bị hạn chế. Kết quả này không phải là quá châm chọc rồi sao?
- Tĩnh Vân Tông ăn thiệt thòi lớn rồi.
Trong đầu tất cả mọi người đồng thời hiện lên ý nghĩ này, ngay cả Vương cấp cũng thua trong tay hắn, bốn chiến bốn bại, hơn nữa còn là xa luân chiến. Tin tức này truyền đi, như vậy tuyệt đối mặt mũi Tĩnh Vân Tông sẽ mất hết.
- Lăng Ngọc Nhã, trận chiến mà ngươi cho rằng tất thắng, cuối cùng vẫn là thất bại. Ha ha, cảm xúc hiện tại của ngươi đối với Nghệ Phong đối với Liễu Nhiên chỉ sợ sẽ càng thêm phức tạp!
- Tiểu tử Nghệ Phong này quả nhiên là khiến cho người ta giật mình, có lẽ Liễu Nhiên cũng không ngờ tới đệ tử của hắn lại có được chiến tích như vậy? Xem như lúc này Liễu Nhiên đã hung hăng trả thù Lăng Ngọc Nhã một phen, chỉ có điều cùng Lăng Ngọc Nhã...
- Hắc hắc, chuyện của bọn hắn tốt nhất là chúng ta không nên xen vào, cứ vui vẻ đứng ngoài mà xem là được rồi! Thú vị! Thú vị!
Toàn bộ hiện trường hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió gào thét, Lăng Ngọc Nhã hít sâu một hơi, sau khi lệnh cho đám người Lâm Mặc mang theo Hồng Mộc trở về núi chữa thương, ánh mắt của Lăng Ngọc Nhã chuyển hướng về phía Nghệ Phong đang được Thi Đại Nhi dìu đỡ. Thiếu niên này đã vượt khỏi dự kiến của nàng, thực lực tướng cấp tam giai, nhưng bốn chiến thắng cả bốn, hơn nữa độ khó của trận này so với trận khác lại càng thêm cao, đến cuối cùng ngay cả Vương cấp cũng xuất động, nhưng cuối cùng vẫn thất bại trên tay hắn. Lăng Ngọc Nhã không biết tiềm lực của hắn có bao nhiêu, nhưng Tĩnh Vân Tông tuyệt đối không có người nào có thể so sánh cùng hắn, ngay cả thiên chi kiêu nữ Thủy Nhược Vân.
- Liễu Nhiên ngươi thu được một đệ tử thực giỏi. Nếu như ngươi đã muốn đối xử với ta như vậy, ta sẽ tiếp nhận!
Lăng Ngọc Nhã thì thào, tâm tình ngược lại trở về bình thường, khôi phục vẻ vô dục vô cầu, bộ dáng thất thố đã bị quét sạch, khí chất hoàn toàn biến đổi, nhẹ nhàng thanh thoát. Trạm Lam viện trưởng thấy vậy chợt ngẩn người: không thể tưởng tượng được Lăng Ngọc Nhã có thể mượn cơ hội này đột phá. Khó trách trước kia từng được mệnh danh là thiên chi kiêu nữ.
- Ngươi..
|
/1682
|

