- Phốc phốc...
Hơn mười người đệ tử Tĩnh Vân Tông đã khiến cho Nghệ Phong khó ứng phó, Nghệ Phong làm sao có thể ngăn cản đòn công kích bất ngờ của Hồng Mộc. Trong lúc vội vàng hắn chỉ kịp vung Tiêm Hổ Kiếm lên ngăn cản đòn tấn công của Hồng Mộc, thân ảnh của Nghệ Phong lập tức bay ngược về phía sau. Một ngụm máu tươi phun ra từ bên trong miệng hắn, rải đầy mặt đất, sau đó lại phụn thêm một ngụm nữa.
- Phong ca ca...
Thi Đại Nhi khẩn trương, lách mình xuất hiện trước mặt Nghệ Phong, vội vàng dang tay ra đỡ lấy Nghệ Phong, giúp Nghệ Phong lau sạch máu tươi trên khóe miệng. Thi Đại Nhi lấy ra từ trong ngực vài viên đan dược, đút vào trong miệng Nghệ Phong. Sau đó nàng mới quay đầu lại nhìn về phía Hồng Mộc, nhìn về đám đệ tử Tĩnh Vân Tông đang thụ thương chồng chất.
- Các ngươi đều đang chết!
Ngữ khi vô cùng sâm lãnh khiến cho người nhát gan không kìm lòng được rùng mình một cái. Thi Đại Nhi rút kiếm vận chuyển đấu khí, chuẩn bị chém ra một kiếm
- Đại Nhi…
Đúng lúc Đại Nhi chuẩn bị phi thân xông lên phía trước, lại bị một bàn tay lạnh như băng nắm chặt lại.
- Phong ca ca, huynh yên tâm, ta sẽ giết chết toàn bộ bọn chúng!
Ánh mắt Thi Đại Nhi vô cùng âm trầm, Thủy Nhược Vân thấy vậy lập tức cảm thấy hoảng hốt, nàng chưa từng bao giờ thấy Thi Đại Nhi phản ứng như vậy. Nếu như Thi Đại Nhi ra tay, Tĩnh Vân Tông nhất định sẽ đại loạn, những người Thánh Tông kia có thể ngồi yên hay sao?
- Đại Nhi!
Nghệ Phong nắm chặt lấy tay Thi Đại Nhi lắc đầu, cố gắng di động bộ pháp, đi thẳng về phía trước, lau máu trên khóe miệng, lạnh lùng nói.
- Đây chính là phương thức luận võ của Tĩnh Vân Tông sao?
Đám người Lăng Ngọc Nhã biết mình yếu lý, cả đám trầm mặc không nói lời nào.
- Xuy xuy! Tĩnh Vân Tông thực là có bản lĩnh, xa luân chiến, quần chiến ngay cả trường bối cũng đã xuất thủ, đây chính là phương thức quyết đấu của các ngươi?
- Chậc chậc, không ngờ so với Thánh Tông, Tĩnh Vân Tông lại càng thêm hèn hạ vô sỉ!
- Xác thực, lần này Tĩnh Vân Tông làm hơi quá! Nếu như Liễu Nhiên ở đây, chỉ sợ không diệt sạch mấy người Hồng Mộc này mới là lạ!
Trạm Lam viện trưởng thở dài nói.
Lăng Ngọc Nhã nghe được thanh âm nghị luận, nàng đi về phía trước, nhìn về phía Nghệ Phong chậm rãi nói.
- Lần này, ta xin lỗi ngươi!
- Ha ha, xin lỗi? Điểm ấy ngươi nói cùng lão đầu tử đi! Ta muốn biết, hiện tại vị này ra tay có phải là trận chiến thứ tư của Tĩnh Vân Tông các ngươi hay không?
Nghệ Phong cười lạnh, nhìn về phía Lăng Ngọc Nhã, trong mắt tràn ngập châm chọc. Nguồn truyện:
|
/1682
|

