Ngay khi Nghệ Phong và Ngu Phi bị ngăn cản ở ngoài cửa, ở trung tâm núi lớn, trường giác đấu trong Tĩnh Vân Tông, bốn phía đông nghịt người. Có vài người ẩn thân ở trong đại thụ, có vài người đứng ở giữa kiến trúc to lớn của Tĩnh Vân Tông. Tuy rằng nhiều người như thế, nhưng nhưng không có một ai đứng trong trường giác đấu.
Ở trên đài cao trường giác đấu, một đám người đang ngồi. Người mặc áo xanh trắng đan xen chính là tiêu chí của Tĩnh Vân Tông, lẳng lặng nhìn chăm chú vào lối vào trường quyết đấu.
Ánh mặt trời chậm rãi trở nên gay gắt hơn, nhưng trên người đài cao lại không có một ai lộ ra vẻ không kiên nhẫn. Cho dù là có, vẻ mặt cũng bình tĩnh đứng ở trên đài cao. Thái độ của những người này, khiến những người tiến đến quan sát trận quyết đấu này, đều phải khâm phục hàm dưỡng của người Tĩnh Vân Tông. Cũng không phải ai cũng có thể bình thản chờ đợi như thế đối mặt, đặc biệt là tổ chức có địa vị cực cao giống như Tĩnh Vân Tông.
- Nhược Vân, sư tôn ngươi không ở đây sao?
Ở trung tâm đài cao, một giọng nữ đột nhiên vang lên, phá vỡ sự chờ đợi bình tĩnh đó. Nữ nhân vừa xuất hiện có khuôn mặt bị che kín, không nhìn ra tuổi và dung mạo. Tuy nhiên dưới lớp quần áo bao quanh, vẫn lộ ra dáng người và phong thái yểu điệu. Nhìn các đường cong thật khiến cho người ta cảm thấy động lòng.
Thiếu nữ bên cạnh thoáng nhìn về phía vị trí trống ở cạnh nàng, cung kính đáp lại:
- Tông chủ Thánh Âm tông cũng lên núi. Sư tôn không dám phớt lờ, người đi trấn thủ ở phía sau.
Lần này ra tiếng nữ nhân sang sảng, lộ ra hàm răng trắng buốt, khuôn mặt thanh lệ bạch ngọc, con mắt rõ ràng, giống như hai ngôi sao kim. Làn da sáng hơn tuyết, dung mạo cực kỳ tú lệ, thật giống như minh châu khiến người ta choáng vang. Mỹ ngọc tỏa ra ánh sáng trong suốt, mặt mày mờ mờ ảo ảo lộ ra một cỗ khí chất nhẹ nhàng thiên tiên. Nàng mặc trang phục màu xanh, bên hông có đai lưng bó chặt, để lộ vòng eo mảnh khảnh hoàn mỹ, càng khiến người ta động lòng. Chiếc váy không thể che giấu được toàn bộ bắp chân của nàng, lộ ra một phần bắp chân mịn màng trắng nõn, lóe ánh sáng chói mắt.
Ngay cả khi nàng di động, trang phục lả lướt theo bước đi của nàng, càng lộ ra đường cong vô hạn, vô hình trung hình thành một loại thuần khiết không thể khinh nhờn, giống như thần nữ hạ phàm, siêu phàm thoát tục, siêu nhiên trần thế.
Các đệ tử đứng ở nàng bên cạnh, mỗi khi đảo qua thân thể của nàng, trong mắt cũng không khống chế được hiện lên chút mê luyến, nhưng không có chút dục vọng đáng khinh nào. Giống như nàng chính là Tuyết Liên Thiên Sơn, không bị ô nhiễm.
Thiếu nữ này chính là Thủy Nhược Vân, truyền nhân đương đại Tĩnh Vân Tông. Mà người che mặt ở bên cạnh nàng thoạt nhìn cố địa vị cực kỳ cao chính là lão tông chủ Tĩnh Vân Tông, sư tôn của sư tôn thiếu nữ.
Lão tông chủ Tĩnh Vân Tông nghe Thủy Nhược vân nói như vậy, giọng điệu không có chút biến hóa, nhìn một lão giả bên cạnh nói:
- Hồng Mộc trưởng lão, lần này Thánh Âm Tông dẫn theo rất nhiều người lên núi sao?
- Khởi bẩm lão tông chủ, Yêu Hậu mang theo đệ tử của nàng, truyền nhân đương đại Thánh Âm Tông Thi Đại Nhi! Chẳng qua, thực lực Yêu Hậu...
Nói đến đây, lão giả bên cạnh dừng một chút, không nói tiếp.
- Được! Ta biết!
Lão tông chủ Tĩnh Vân Tông dùng giọng điệu thản nhiên đáp lại.
Hồng Mộc tiếp tục nói:
- Ta đã cho người đi mời Trữ tông Ccủ tới giúp! Nơi này còn phải dựa vào lão tông chủ duy trì cục diện.
Lão tông chủ Tĩnh Vân Tông nghe Hồng Mộc nói vậy, thoáng gật đầu. Với tính tình của Yêu Hậu, nếu không ai tiếp đón nàng, nàng thậm chí có thể phóng hỏa đốt sơn môn Tĩnh Vân Tông. Tuy rằng đệ tử của nàng mạnh, nhưng lại không nhất định có thể ngăn cản được Yêu Hậu. Trấn thủ một người so với đánh bại một người càng khó hơn. Có Trữ nha đầu đến giúp, hai đại cường giả ngăn cản nàng, hẳn là không có vấn đề gì.
Lão tông chủ Tĩnh Vân Tông thường không ra mặt quản lý mọi việc trong Tĩnh Vân Tông. Chẳng qua lần này trên núi Tĩnh Vân Tông có rất nhiều cường giả tới, nàng không thể không ra mặt uy hiếp một chút, khiến những kẻ có chút chủ ý phải kiêng dè.
- Nhược Vân, ngươi biết người muốn quyết đấu cùng ngươi là ai không?
Lão tông chủ Tĩnh Vân Tông Lăng Ngọc Nhã nói. Nguồn truyện:
|
/1682
|

