Mị Ảnh

Chương 431: Cuối cùng cũng tìm thấy hỏa liệt quả

/1682


 
Nghệ Phong rất nghi hoặc, gần như trong nháy mắt. Những người truy tìm hắn dường như không truy tìm hắn nữa. Dường như lại bắt đầu trở nên bình tĩnh như trước kia. Thỉnh thoảng có cường đạo thấy Nghệ Phong, sẽ kinh hãi trốn đi. Điều này khiến Nghệ Phong kinh ngạc vạn phần. Từ khi nào hắn có lực uy hiếp như vậy?
Đương nhiên Nghệ Phong không biết, Ma Tạp Tân định vị thực lực của hắn đến lục giai Tướng Cấp, thực lực khủng bố như thế, một tiểu cường đạo sao có thể không sợ hãi? Cho dù cường giả của liên minh cường đạo, cũng không nguyện ý đối mặt Nghệ Phong!
- Nghệ Phong, thái độ của bọn họ như thế, nhất định có điều gì cổ quái!
Ngu Phi nhìn thấy đám cường đạo này như vậy, lại thấy bộ dạng Nghệ Phong không chút để ý, không nhịn được nhắc nhở nói.
- Ách? Có gì cổ quái? Bọn họ hẳn là bị ta đánh nên sợ, không dám gây chuyện với ta thôi!
Nghệ Phong mỉm cười tùy ý, giống như không để ý tới những chuyện như vậy.
Ngu Phi lập tức có chút gấp gáp. Nàng có chút vội vã la lên:
- Tuy rằng ngươi mạnh, nhưng cũng không đơn giản có thể dọa được bọn họ. Ngươi xem nhóm người ngươi vừa gặp phải, bên trong có ai là cao thủ không? Cao thủ của bọn họ còn chưa ra tay, sao có thể đã sợ ngươi?
Ngu Phi thầm nghĩ, tuy rằng không biết vì sao những cường đạo muốn phong tở cả ngọn núi cao nhất này, nhưng nghĩ đến bọn họ làm như vậy nhất định có mục đích lớn, sao có thể chấp nhận để một người ngoài ở bên trong.
Nghệ Phong nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của Ngu Phi lộ ra vẻ oán trách, hắn cười cười nhìn Ngu Phi nói:
- Nàng lo lắng cho ta?
- A...
Ngu Phi bị Nghệ Phong nói một câu này, sắc mặt đỏ bừng, tiên diễm mọng nước, cực kỳ dụ hoặc, giống như một tiểu cô nương nói với Nghệ Phong.
- Ai lo lắng cho ngươi. Ta lo lắng cho mình thôi!
Ngu Phi nói vừa nói xong, nàng liền ngây người ra. Đây là giọng điệu của nàng sao?
- Ha ha...
Ngu Phi với thái độ của tiểu nữ nhân cực kỳ mê người. Ít nhất Nghệ Phong cảm thấy mê người hơn so với bộ dạng tiên tử thoát tục của nàng. Khi Nghệ Phong mỉm cười, sắc mặt Ngu Phi lại càng thêm ửng đỏ. Nghệ Phong đột nhiên rất nghiêm túc dừng lại, bình tĩnh nhìn Ngu Phi, sau đó đi về phía trước mặt nàng nâng khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng lên.
Khi bàn tay lạnh lẽo của Nghệ Phong thoáng chạm vào mặt Ngu Phi, nàng định giãy dụa thoát ra, nhưng thấy con mắt Nghệ Phong không có chút nào che dấu, nàng lại ma xui quỷ khiến để mặc Nghệ Phong ôm, ánh mắt cũng nhìn vào mắt Nghệ Phong, trở nên cực kỳ nhu hòa.
Hai người cứ yên lặng nhìn nhau như vậy, giống như giờ phút này mọi hình ảnh đều dừng lại, dường như hai người đã hòa làm một.
- Kỳ thật, ngươi có thể phụ trách đối với ta!
Bỗng nhiên Nghệ Phong thả mặt Ngu Phi ra một chút, rất nghiêm túc nhìn Ngu Phi nói.
Trong lòng Ngu Phi chợt cảm thấy hoảng hốt. Nàng tránh ánh mắt của Nghệ Phong. Khuôn mặt cũng giãy ra khỏi đôi tay của Nghệ Phong. Tim nàng đập thình thịch. Nàng không trả lời Nghệ Phong, quay đầu đi về phía trước.
Nghệ Phong thấy Ngu Phi như thế, hắn mỉm cười nhún nhún vai, không tiếp tục nói gì nữa.
Ngu Phi vụng trộm liếc nhìn Nghệ Phong qua đuôi mắt, thấy hắn lại dường như không có việc gì, đi tới, trong lòng không khỏi có chút oán khí: Hừ, ngươi nằm mơ! Lại còn muốn ta phụ trách!
Tuy nhiên, nhớ tới cảm giác hắn ôm mặt nàng giống như đối với trân bảo, trong lòng nàng lại yên lặng bổ sung một câu: Phụ trách cũng phải là ngươi phụ trách đối với ta!
Suy nghĩ này vừa xuất hiện, Ngu Phi liền cảm giác mặt nàng nóng khủng khiếp, trong lòng không khỏi trách cứ chính nàng, sao lại nảy sinh một ý nghĩ như vậy? Không phải nàng vẫn muốn suốt đời không lấy chồng sao?
... Bạn đang đọc truyện được lấy tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status