Trên đường đi, Nghệ Phong luôn tránh cường đạo đang tìm kiếm và ma thú, thỉnh thoảng nhìn thấy dược liệu dùng được, tỏ ra rất vui mừng. Thật ra Nghệ Phong thấy càng ngày càng nhiều cường đạo đang tìm kiếm, hắn cũng không dám coi thường, nên đã làm hành động hiếm thấy, hắn xoay cho chế luyện vật dược. Nghĩ đến thời điểm nguy hiểm hẳn là có thể dùng đến. Đặc biệt là rễ cây Dương Hương Hoa vừa có được. Bởi vậy, Nghệ Phong càng chế luyện thật cẩn thận.
Ngu Phi thấy Nghệ Phong chế luyện đan dược, nàng thoáng sửng sốt, cũng thỉnh cầu Nghệ Phong chế luyện cho nàng vài đan dược. Nghệ Phong rất nghi hoặc hỏi một hồi, sau khi nghe xong lại hết sức kinh ngạc. Không thể tưởng tượng được, những đan dược nữ nhân này chế luyện không có loại nào dưới ngũ giai. Nghệ Phong không rõ nữ nhân này muốn làm gì. Nhưng nhìn trời cũng đã khuya, hắn vẫn gật đầu!
Khi Ngu Phi lấy các dược liệu từ trong nhẫn của nàng ra, Nghệ Phong thiếu chút nữa thì rơi con mắt ra ngoài. Nữ nhân này đã làm thế nào có thể có được nhiều dược liệu như thế. Thậm chí ngay cả dược liệu chế luyện đan dược lục giai cũng có. Trời ạ, đây mới là một phú bà!
Nghệ Phong có chút hối hận vì đã đồng ý chế luyện đan dược cho Ngu Phi. Muốn chế luyện những đan dược này, hắn sẽ phải lãng phí nhiều ít tinh lực!
Khi Nghệ Phong chế luyện đan dược xong, hắn lại phát hiện Ngu Phi đã dựa vào cạnh cây ngay gần Nghệ Phong ngủ. Nghệ Phong thoáng sửng sốt! Sau khi hắn thu dọn mọi thứ ở xung quanh, hắn cũng đi về phía Ngu Phi. Đầu Nghệ Phong cũng dựa vào thân cây, tay ôm tấm lưng mềm mại của Ngu Phi, vùi đầu trên cơ thể nàng, hít mùi thơm nhàn nhạt tỏa ra trên người nàng. Sau đó, hắn cũng nhắm mắt bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
...
- A! Sao ngươi ở trên người ta?
Ngu Phi tỉnh lại, nhìn Nghệ Phong đang ôm chặt lấy nàng. Bàn tay hắn lại không an phận luồn vào trong quần áo của nàng, đụng chạm làn da mềm mại trắng nõn của nàng, nàng sợ hãi kêu lên một tiếng, vội vàng đẩy Nghệ Phong ra. Phía trên cổ lại lộ ra một màu ửng đỏ. Lòng nàng lại bị Nghệ Phong nhiễu loạn.
Nghệ Phong cười hề hề lộ vẻ đáng thương nói:
- Ta sợ bóng tối!
- Ngươi!
Ngu Phi cảm thấy khó thở. Nàng hít một hơi thật sâu, lúc này mới bình ổn được sự tức giận trong lòng của nàng.
- Nàng đã ngược đãi ta, ta cũng chưa trách nàng. Tuy nhiên ta sợ bóng tối, muốn tìm người dựa vào nàng cũng không cho. Sao tâm nàng có thể ngoan độc như vậy.
Nghệ Phong rất buồn bực nói. Đây đúng là một nữ nhân xấu.
- Ách...
Ngu Phi cảm giác toàn thân nàng run rẩy dữ dội. Hỗn đản này, không phải đã nói đó chỉ là một giấc mộng sao? Vì sao hắn luôn nhắc tới chuyện đó? Hắn như vậy bảo mình phải làm sao bây giờ?
- Ta còn sợ rắn!
Nghệ Phong đáng tỏ vẻ thương nhìn Ngu Phi. Khuya như vậy, trời tối đen như vậy, trùng, rắn ở khắp nơi. Mặc dù hắn thường xuyên làm càn, nhưng Nghệ Phong cảm thấy hắn vẫn run sợ. Hắn cảm thấy muốn có một người ôm ấp an ủi hắn, hắn mới có thể bớt run sợ.
- Ngươi sợ rắn?
Ngu Phi cảm giác nàng muốn điên rồi. Khi ngươi lột da rắn thành thạo như vậy, giờ không biết xấu hổ còn nói ngươi sợ rắn?
- Ừ! Ta từ nhỏ đã có tật xấu này.
Nghệ Phong rất đáng thương nói.
Vì sao trên đời này lại có cực phẩm nam nhân như vậy? Ngu Phi cảm thấy không thể nói thêm được điều gì với Nghệ Phong. Nàng sợ nói nữa, sợ là nàng cũng có thể bị tức chết.
Nghệ Phong thấy Ngu Phi không thèm để ý tới hắn, dựa vào thân cây nhắm mắt dưỡng thần, hắn không khỏi lại dựa vào thân cây, tiếp tục ôm Ngu Phi, bộ dạng rất sợ hãi, giống như bên cạnh có hung thần quỷ đói.
- Ngươi...
Ngu Phi chỉ đành đẩy Nghệ Phong ra.
- Ta sợ... Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

