Tên mập ngã trên mặt đất, hai mắt đơn giản nhắm lại hôn mê luôn: nào có người nào bị khi dễ nhiều lại có thực lực mạnh như vậy. Hết lần này tới lần khác là giả heo ăn hổ, không phải loại người bị người khác khi dễ.
Bởi vậy tên mập rất quyết đoán hôn mê luôn. Ta đánh không lại, còn trốn được sao? May mắn hôm nay xuống núi cất hết tiền. Hiện tại, người khác có lục soát người hắn cũng không tìm được gì. Là một gã cường đạo có tiền đồ, đặc biệt cường đạo hoành hành tại địa phương này, hắn rất có ý thức phòng bị!
- Hôn mê sao?
Nghệ Phong ngạc nhiên. Một cước của hắn cùng lắm chỉ có thể khiến tên mập bị choáng váng. Hắn thực sự không tin thực lực của hắn có thể tiến triển nhanh như vậy. Hắn nhớ rõ một cước này rõ ràng không có dùng sức! Vì sao một cao thủ Sư cấp lại bị ngất xỉu?
Nghệ Phong rất bất đắc dĩ nhìn tên mập không rõ lai lịch đang nằm trước mặt, rất bất mãn nói thầm:
- Người ta nói lớn lên béo thì mỡ dày, bị đánh không đau. Vì sao lại không đúng một chút nào với ngươi chứ?
Nghệ Phong rất tức giận, thật vất vả tìm được một người sống, đúng lúc có thể bù lại thiếu hụt mù đường của hắn. Hơn nữa tên mập này hung tàn đòi cướp đoạt của hắn, để tên mập làm người dẫn đường không phải là tốt nhất sao?
Không phải trong tiểu thuyết đều thường xuyên viết về điều này sao? Anh hùng bị cường đạo cướp bóc, anh hùng rất tuấn tú tức giận trở mình thành cường đạo, sau đó thu cường đạo làm nô lệ để phục vụ cho anh hùng. Nghệ Phong cảm thấy hiện tại hắn chính là một anh hùng đứng đầu thiên hạ, mà tên mập trước mặt chính là cường đạo tà ác nhất trên đời.
- Uy, tên mập này. Nếu ngươi không tỉnh lại bản thiếu gia có thể tiểu lên người ngươi. Khụ, khi đi ra ngoài, ta quên mang theo cái bô, ta lại không thích đại tiểu tiện làm hỏng khung cảnh xung quanh. Cho nên, miệng của ngươi chính là một lựa chọn không tệ.
Nghệ Phong nhìn tên mập nói.
Một câu này khiến lông mi của tên mập run rẩy, nhưng con mắt lại vẫn nhắm chặt, không hề có khả năng tỉnh lại.
Nghệ Phong nhìn lông mi tên mập giật giật, trong lòng hắn giận dữ: mẹ nó, thì ra tên mập này giả vờ hôn mê! Hắn còn làm mình tưởng rằng thực lực của mình thực sự tăng vọt, Một cước nhẹ nhàng có thể khiến Sư Cấp choáng váng. Không thể tưởng tượng được lại là do tên này gạt người? Nếu như đánh nhau với truyền nhân đương đại Tĩnh Vân Tông, mình tưởng thực lực của chính mình quá cao, không phải sẽ làm mình bại sao? Tên mập này thật quá xấu xa, nhất định là gián điệp do Tĩnh Vân Tông phái tới.
Hừ! Nghệ Phong ghét nhất gián điệp. Hắn cảm thấy không còn lý do gì để buông tha cho tên mập này. Nguồn truyện:
|
/1682
|

