Quái lão đầu nhìn Nghệ Phong, trong lòng mỉm cười bất đắc dĩ,: tiểu tử này bằng vào thân phận Tà Đế, cho dù thực lực chưa lớn, nhưng cũng có thể khiến một ít thế lực lớn xem là thượng khách.
Nghệ Phong cũng thoáng sửng sốt. Có lẽ hắn còn không hiểu hàm nghĩa của hai từ Tà Đế này đại biểu, nhưng cũng biết ý của việc dùng thân phận Tà Tông mà không cần thân phận Thánh Tông tiến đến khiêu chiến. Tuy rằng Tà Tông cũng lệ thuộc Thánh Tông, nhưng thanh danh tốt hơn nhiều so với lên Thánh Tông. Hắn từng nghe nói qua, người của Tà Tông, cũng có thể sẽ không nguyện ý chọc tới Tà Tông. Mặc dù mỗi thế hệ Tà Đế có đơn truyền! Nhưng không ai nguyện ý chọc vào một sự tồn tại hành sự nửa chính nửa tà này.
Đương nhiên Nghệ Phong cũng mơ hồ biết, lý do lão đầu tử làm như vậy? Chẳng lẽ là muốn hắn xuất thế sao?
- Tà Tông không có tin tức từ rất lâu, hẳn đã tới lúc xuất hiện. Bằng không sợ là tất cả mọi người đã quên Thánh Tông có một tông môn như vậy.
Dường như Lão đầu tử biết được nghi vấn trong lòng Nghệ Phong, hắn thản nhiên nói.
- Ách...
Nghệ Phong bật cười. Nếu không phải lần trước hắn ở Vũ Kỹ Các thấy tài liệu về Tà Tông, hắn cũng không biết Thánh Tông còn có Tà Tông. Sợ là có rất nhiều người trong Thánh Tông đều đã quên tông môn từng huy hoàng nhất này.
Nghệ Phong không rõ rốt cuộc lão đầu tử có chủ ý gì, hắn gật đầu nói:
- Đến lúc đó ta sẽ dùng danh nghĩa Tà Tông để khiêu chiến!
Lão đầu tử gật đầu, lập tức nhìn Nghệ Phong cười nói:
- Ngươi có hứng thú đối với Đế Đô sao?
- A!
Nghệ Phong ngạc nhiên, thật không ngờ lão đầu tử chú ý tới hắn nhiều như vậy, biết hắn làm việc ở Đế Đô.
- Thật ra không hứng thú nhiều lắm đối với Đế Đô, chẳng qua bị người ta ép từng bước, ta nuốt không nổi khẩu khí này, càng muốn đối nghịch thử với bọn họ xem sao, kéo nhẹ cho bọn họ lui về phía sau!
Một câu này, khiến Quái lão đầu cười rất cổ quái. Hắn không biết nếu Nghệ Phong nói những lời này cho Nghệ gia nghe, nói cho Đại hoàng tử nghe, sợ là một đám sẽ tức giận đến hộc máu!
Lão đầu tử nhìn Nghệ Phong thản nhiên nói:
- Ta cũng không cho rằng ngươi có thể nắm được Đế Đô!
Một câu này khiến Nghệ Phong suýt nữa thì tức chết. Có sư phụ nào làm như vậy sao? Không tin tưởng thì thôi, ngược lại còn trực tiếp đả kích hắn!
- Bởi vì một ít nguyên nhân, Đế Đô ngư long hỗn tạp, ngươi mới chỉ có một chút lực lượng, còn chưa đủ để nuốt người khác!
Lão đầu tử có chút vui sướng khi người gặp họa.
- Người biết cái gì sao?
Nghệ Phong cũng nghiêm túc hẳn lên. Hắn biết lão đầu tử sẽ không nói dối. Vậy đã nói rõ những lực lượng của hắn thật sự không tính là gì. Lấy sức mạnh hiện tại của hắn khiến tất cả mọi người ở Đế Đô liếc mắt, lại không đủ để nuốt người khác? Vậy nước Đế Đô rốt cuộc có bao nhiêu sâu?
- Về phần nguyên nhân cụ thể thế nào, chờ sau khi ngươi quyết chiến xong, ta sẽ nói cho ngươi biết. Hiện tại hẳn là bgươi cũng thấy được rất nhiều đại lục thế lực từ bên ngoài dũng mãnh tiến vào Đế Đô?
Lão đầu tử cười nói.
Đương nhiên Nghệ Phong biết điều ấy. Yêu Hậu của Thánh Âm tông và lão ma đầu của Sát Lâu kia chính là ví dụ rõ ràng. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

