Liễu Mộng Nhiên nhìn Nghệ Phong như không có việc gì ăn bữa sáng trước mặt, thỉnh thoảng còn giơ thức ăn hướng nàng khích lệ nói "không tồi", làm cho sắc mặt Liễu Mộng Nhiên hơi có chút ửng đỏ, đồng thời thầm nghĩ: trên đời vì sao có nam nhân như vậy cực phẩm.
Đêm qua, Nghệ Phong cư nhiên lần thứ hai đi vào phòng ngủ của nàng! Còn rất kinh ngạc chất vấn nàng, vì sao nàng lại vào phòng ngủ của hắn?
Liễu Mộng Nhiên dở khóc dở cười, nào có nam nhân cực phẩm như vậy, trái phải mà như hắn nói sao? Cố ý, nhất định là hắn cố ý! Đáng trách chính là, Nghệ Phong không chịu nhận là hắn sai lầm, lần thứ hai lao vào giường Liễu Mộng Nhiên ngủ một giấc. Tùy ý để Liễu Mộng Nhiên gọi thế nào cũng không dậy! Thậm chí còn nói giường rất lớn, mời Liễu Mộng Nhiên ngủ chung, tuyên bố hắn sẽ lưu cho Liễu Mộng Nhiên một không gian!
Liễu Mộng Nhiên là nữ nhân ôn nhu, đâu phải là đối thủ của Nghệ Phong, chỉ có thể mặt đỏ tới mang tai nhìn Nghệ Phong ngủ trên giường nàng. Không thể làm gì, nàng chỉ có thể chạy đến phòng ngủ nguyên bản thuộc về Nghệ Phong mà ngủ.
- Mộng Nhiên! Sau này làm cơm cả đời cho ta được không?
Trù nghệ của Liễu Mộng Nhiên xác thực không có cách nào khác hình dung, làm cho Nghệ Phong ăn sảng khoái vô cùng, sau đó tùy ý hướng Liễu Mộng Nhiên nói.
Hai từ "cả đời" này, trong nháy mắt làm cho Liễu Mộng Nhiên mặt như hoa đào, chỉ là vẫn dùng thanh âm bình tĩnh đáp:
- Chỉ cần thiếu gia không đuổi ta đi, Mộng Nhiên vẫn ở cùng thiếu gia!
Nghệ Phong trong nháy mắt bị Liễu Mộng Nhiên làm cho cảm động, hắn xoay người nhìn về phía Liễu Mộng Nhiên tản ra khí tức say lòng người, sau đó đưa tay kéo Liễu Mộng Nhiên vào trong lòng, hướng đôi môi hồng nhuận dụ người của Liễu Mộng Nhiên hôn xuống.
- Ưm...
Liễu Mộng Nhiên hiển nhiên không ngờ Nghệ Phong đột nhiên sẽ làm động tác như vậy, nàng nỗ lực từ chối một chút, thấy giãy dụa không ra, lúc này nàng mới an tĩnh ở trong lòng Nghệ Phong, chỉ là toàn thân đỏ bừng, đôi mắt nhắm chặt không dám mở ra.
Thời điểm Liễu Mộng Nhiên không biết làm sao, lại thật không ngờ Nghệ Phong đột nhiên thả nàng ra, bên tai truyền đến thanh âm mỉm cười của hắn:
- Ta thấy môi của Mộng Nhiên có chút khô nứt, nên làm cho nó ướt một chút! Ta đối với Mộng Nhiên rất tốt.
Lời vừa nói ra làm cho Liễu Mộng Nhiên mặt đỏ tới mang tai, nàng liếc mắt nhìn Nghệ Phong, dùng thanh âm ôn nhu nhỏ giọng nói:
- Cảm tạ thiếu gia!
Nữ nhân nhu thuận như vậy, làm cho Nghệ Phong khó có thể sản sinh ra tội ác. Hắn sờ sờ chóp mũi, tính toán sau này có phải là không nên chiếm giường của Liễu Mộng Nhiên, để nàng và mình cùng nhau ngủ được không!
Thời điểm Nghệ Phong và Liễu Mộng Nhiên đang chạy theo suy nghĩ riêng của mình, Cuồng Hổ đột nhiên đi tới. Nghệ Phong thấy thế, cũng ngừng trêu ghẹo Liễu Mộng Nhiên, hắn biết nếu như không có việc gì, Cuồng Hổ tuyệt đối sẽ không đến quấy rầy hắn!
Quả nhiên, Cuồng Hổ thấy Nghệ Phong, hắn vội mở miệng nói:
- Thiếu gia, Hoàng đế hạ thánh chỉ, triệu người vào hoàng cung!
Lông mày Nghệ Phong hơi nhíu lại, trong lòng hắn cũng tính toán lên. Hắn cũng không bất ngờ chuyện Hoàng đế Trạm Lam triệu kiến hắn, dù sao hắn đập phủ đệ một Bá tước, nếu như Hoàng đế Trạm Lam không nhắc tới mới thật kỳ quái. Chỉ kỳ quái chính là, vì sao cách lâu như vậy mới triệu kiến hắn. Nguồn truyện:
|
/1682
|

