Bao Đạt hít sâu một hơi, lấy thực lực của hắn, tự nhiên có thể nhận ra, thực lực đám người Dạ Quỷ ít nhất đạt tới Sư Cấp cao giai, sáu Sư Cấp cao giai, cái này đủ để cho hắn chấn động.
Trong mắt Bao Đạt biến ảo bất định, trong lòng hơi may mắn, may mà lần này mình là quân cờ của Nghệ gia, nên Nghệ gia sẽ không nhìn da mặt bọn họ bị đánh, bọn họ cũng phái người đến trợ giúp chính mình.
Bao Đạt liếc mắt nhìn về đám thị vệ phía sau, đáy lòng hơi yên tâm.
Nghệ Phong nhàn nhạt nhìn lướt qua những người phía sau Bao Đạt, trong mắt hiện lên một tia cười nhạt:
- Bao Đạt bá tước, thủ hạ của ngươi và cửa nhà của ngươi, thực không được tốt lắm!
Câu nói này làm cho sắc mặt Bao Đạt co quắp một chút, hắn hướng Nghệ Phong hừ lạnh nói:
- Cái này phải thử hết mới biết được!
Nghệ Phong nghe Bao Đạt nói như vậy, hắn cười ha ha, hướng Dạ Quỷ nói:
- Thử hết? Vậy đi, Dạ Quỷ, những bụi bặm chồng chất vây quanh chúng ta này, toàn bộ giải quyết đi!
- Vâng! Thiếu gia!
Dạ Quỷ vừa dứt lời, chủy thủ trên tay hiện lên hàn quang, từng đợt tiếng xé gió vang lên, hướng về đám thị vệ đang run sợ kia cắt tới!
- A...
Một tiếng la này, Nghệ Phong nhìn cũng chưa từng nhìn qua, đám ô hợp này, tự nhiên đỡ không được công kích của nhóm cao thủ tinh anh như Dạ Quỷ, bọn họ đi chém giết những người này, không thể nghi ngờ chính là hổ nhập bầy dê.
Năm người còn lại của Sát Lâu cũng không nhàn rỗi, thân ảnh chợt lóe, giúp Dạ Quỷ tấn công về đám thị vệ của bá tước. Nhất thời, tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

