Phủ đệ dưới sự trợ giúp của đám người Cao Thiên, Cao Không, cũng bắt đầu vận hành lên. Phủ Hầu tước của hắn lúc này đã giống như những phủ khác, hơn nữa Tử Âm đưa tới một ít thị nữ, toàn bộ phủ đệ rất có sinh khí.
Nghệ Phong không có việc gì thì đi tìm Vương lão và Quái lão đầu, thỉnh giáo bọn họ các vấn đề. Đối với các vấn đề của Nghệ Phong, hai người nhiều khi không hiểu chút nào. Vương lão như vậy Nghệ Phong còn có thể lý giải, ngay cả Quái lão đầu tính tình cổ quái cũng như vậy, cái này làm cho đáy lòng Nghệ Phong cười trộm, mình là dính quang của lão tông chủ Tĩnh Vân Tông a!
Liễu Mộng Nhiên cũng không để Nghệ Phong thất vọng, tuy nhà nàng không có Nhiễu Hồn Thảo, thế nhưng biết Bạch gia có một chút! Kết quả này làm cho Nghệ Phong cảm giác có chút đau đầu, Bạch gia! Đối với lão đầu tính tình táo bạo kia, Nghệ Phong cũng không biết ứng phó ra sao.
Nghệ Phong suy nghĩ một chút, không lập tức tới Bạch gia, phân phó người Kim Lâu cùng các phòng bán đấu giá quan tâm Nhiễu Hồn Thảo, Nghệ Phong cũng nhờ Thiên Nghịch giúp mình truy tìm!
Dù sao tổ chức Sát Lâu này cũng rất khổng lồ, tuy rằng Nhiễu Hồn Thảo trân quý, nhưng không phải là không có, chỉ là không biết khi nào thôi, dù sao bản thân Sát Lâu cũng không có dự trữ!
Nghệ Phong từ chỗ Vương lão đi ra, đi không mục đích trong học viện, lại phát hiện trong sân học viện rất ồn ào, Nghệ Phong không khỏi đi qua.
Định thần nhìn lại, trong sân rộng có hai người đối mặt nhìn nhau, khí thế của hai người rất mạnh, đấu khí từ trên người mơ hồ nhảy lên, rất có phong phạm cao thủ!
Thời điểm Nghệ Phong nghi hoặc hai người này đang làm gì, một thanh âm mạnh mẽ vang lên:
- Nhị đệ, vì sao đệ ở chỗ này?
Nghệ Phong nhìn theo thanh âm, phát hiện Nghệ Lưu đi về bên này, Nghệ Phong có chút vui vẻ nói:
- Đại ca, Bố Lan Ny của huynh đã đổ chưa?
Nghệ Lưu cười hắc hắc nói:
- Rất nhanh thôi!
Nghệ Phong trắng mắt nhìn, rất xem thường nhìn Nghệ Lưu nói:
- Đại ca, kỹ thuật tán gái của huynh càng ngày càng thấp, nhiều năm như vậy còn chưa tán đổ, không biết lúc trước vì sao huynh thông đồng được tới hoa khôi của Mạc Thành. Không phải là dùng kim tệ đánh đổ người ta?
- Ngươi nói bậy!
Nghệ Lưu trừng mắt nhìn Nghệ Phong, đối với Nghệ Phong nói xấu rất bất mãn, tuy mình cũng có lúc dùng tiền bạc cưa cẩm, nhưng đa số thời gian vẫn là dựa vào khuôn mặt anh tuấn này của mình.
Nghệ Phong xem thường nhìn Nghệ Lưu nói:
- Có bản lĩnh thì cưa đổ hoa khôi của đế đô cho ta xem?
Câu nói này nhất thời làm cho sắc mặt Nghệ Lưu có chút đỏ lên, hoa khôi của đế đô và Mạc Thành là hai đẳng cấp khác nhau, một trời một đất. Ánh mắt cùng kiến thức của hoa khôi Đế đô rất cao, muốn lừa dối đúng là rất khó.
Nghệ Lưu đánh trống lảng, ha ha cười nói:
- Hiện tại ta đã có Bố Lan Ny muội muội, ta sẽ không làm chuyện bắt cá hai tay. Được rồi, Nhị đệ, nghe nói gia gia đi tìm đệ?
Nghệ Phong nghe Nghệ Lưu nói sang chuyện khác, hắn cũng không có tính toán, hướng Nghệ Lưu nói:
- Lão gia hỏa kia có đi qua, ha ha, xem ta còn có giá trị lợi dụng mà thôi!
Nghệ Lưu nghe Nghệ Phong nói như vậy, hắn thở dài một hơi. Hắn cũng không cảm giác được một điểm thân tình trong Nghệ phủ, mình và Nghệ Phong chỉ là một công cụ có giá trị. Nghệ Lưu không có dũng khí như Nghệ Phong, có thể trực tiếp thoát ly gia tộc, thậm chí đối nghịch cùng gia tộc!
- Nhị đệ, đệ cẩn thận một chút! Gia tộc đã có kế hoạch bóp chết đệ từ trong trứng nước!
Nghệ Lưu bất đắc dĩ nói. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

