Liễu Mộng Nhiên thu thập xong, nàng nhìn Nghệ Phong vẫn ngủ say như trước, nghĩ đến Nghệ Công bên ngoài còn đang chờ đợi, nàng có chút buồn cười.
Liễu Mộng Nhiên lấy một cái ghế ngồi ở trước mặt Nghệ Phong, nhìn Nghệ Phong nằm ngủ trước mắt, hàng mi hơi cong, mũi cao phập phồng, hô hấp bình ổn, nhu hòa mà minh tuấn, góc cạnh rõ ràng làm cho người ta có một cảm giác thoải mái, khóe miệng lộ vẻ một tia cười tà mị như trước, phảng phất dường như đang có mộng đẹp!
- Ngủ cũng khó ưa như vậy!
Liễu Mộng Nhiên thì thầm một tiếng, tay nàng khẽ chạm vào khuôn mặt anh tuấn của Nghệ Phong một chút, cảm thụ được ấm áp trên mặt Nghệ Phong.
|
/1682
|

