Cuồng Hổ nhìn người vừa cứu tính mạng mình trước mặt, dùng thanh âm suy yếu nói:
- Không biết thiếu gia muốn gì, ta có nhất định sẽ cho ngài!
Đối với ân cứu mạng của Nghệ Phong, Cuồng Hổ tương đối cảm kích!
- Ngươi có thể cho ta cái gì?
Nghệ Phong rất hứng thú nhìn Cuồng Hổ. Hắn không tưởng tượng được Cuồng Hổ có thể cho mình cái gì.
Tiền tài mình không thiếu, đan dược e là không ai nhiều bằng mình, công pháp dưới Địa Giai mình thấy chướng mắt! Nghệ Phong quả thật không thể nghĩ ra hắn còn có thể cho mình cái gì.
Cuồng Hổ thấy ánh mắt giễu cợt của Nghệ Phong cũng sững sờ tại chỗ. Hắn cũng không nghĩ ra mình có gì có thể cho Nghệ Phong. Một y sư cao cấp, tuyệt đối giàu có hơn mình rất nhiều!
Cuồng Hổ bình tĩnh nhìn chăm chú Nghệ Phong một lúc lâu, đột nhiên nói:
- Nếu như thiếu gia không chê ta, ta có thể theo thiếu gia!
- Cái gì?
Câu nói bất thình lình của Cuồng Hổ, ngược lại khiến Nghệ Phong không kịp có phản ứng. Hắn còn đang suy nghĩ làm cách nào mở miệng, dù sao tràng diện hiện tại của Tử Bang cũng quá ít cao thủ có thể chống đỡ.
- Nếu như thiếu gia không chê, ta nguyện ý theo thiếu gia!
Cuồng Hổ bình tĩnh nhìn Nghệ Phong nhắc lại.
Nghệ Phong liếc mắt nhìn Cuồng Hổ, thấy biểu tình nghiêm túc của hắn, không rõ rốt cuộc Cuồng Hổ đang suy nghĩ cái gì. Hắn ngẩn người nói:
- Ngươi theo ta?
Không chỉ bởi vì hiện tại hắn bị thương cần người cứu chữa, mà còn vì Nghệ Phong đã cứu mạng hắn, hắn gật đầu khẳng định câu trả lời của mình.
Nghệ Phong thấy dáng dấp Cuồng Hổ như vậy, trong lòng thầm mắng một câu: Kháo! Người ta nguyện ý theo mình, mình còn sợ cái rắm a! Mình lo trước sợ sau như vậy giờ bao giờ!
Nghĩ vậy, trong lòng Nghệ Phong cũng triệt để buông lỏng. Hắn nhìn Cuồng Hổ nói:
- Ngươi đã nguyện ý theo ta, ta cũng sẽ không để ngươi thiệt thòi. Thương tổn trong hồn thể của ngươi ta nhất định chữa thật tốt, để thực lực của ngươi khôi phục đến đỉnh phong!
Cuồng Hổ gật đầu, dùng thanh âm vẫn còn có chút suy yếu nói:
- Tạ ơn thiếu gia!
Nghệ Phong gật đầu, ôm Cuồng Hổ lên. Tuy rằng hắn là một cường giả Vương Cấp, nhưng lúc này lại không khác gì một tên phiền phức. Đừng nói trợ giúp mình, cho dù bất kỳ người nào muốn lấy mạng của hắn. Mình muốn cứu hắn cũng không khỏi phí một phen động tay chân.
Nghệ Phong thậm chí hoài nghi, có phải Cuồng Hổ đã tính toán từ trước, với tình trạng thân thể hiện tại của hắn, nếu mình không cứu hắn, hắn chỉ có đường chết mà thôi. Bởi vậy hắn mới nguyện ý theo mình.
Tuy nhiên, Nghệ Phong mặc kệ hắn có mục đích gì, một khi có cơ hội khôi phục thực lực cho cường giả Vương Cấp này, tất cả đều đáng giá. Về phần hắn có mục đích gì khác, Nghệ Phong thầm cười nhạt trong lòng: Tốt nhất là hắn không nên có dị tâm, bằng không với y thuật của mình, không chỉ cứu người, giết người cũng chỉ là một cái nhấc tay.
Nghĩ vậy, thâm tâm Nghệ Phong càng tin tưởng hơn. Hắn nhìn thi thể đám người áo đen trên mặt đất, ôm Cuồng Hổ đi về Kim Lâu. Lúc này an bài Cuồng Hổ tại Kim Lâu là hay nhất. Nguồn truyện:
|
/1682
|

