Đám người Nghệ Phong và Họa Thủy ngồi vào chỗ của mình, Lão nhân râu bạc nhìn thoáng qua Họa Thủy đang ngồi không an phận, có chút bất đắc dĩ nói:
- Nha đầu, đi pha cho chúng ta chung trà!
Họa Thủy nghe lão nhân nói vậy, nhất thời nóng nảy, mạnh mẽ đứng lên, liếc mắt nhìn Nghệ Phong nói với lão nhân râu bạc:
- Cao gia gia, con châm trà cho hắn?
Lão nhân trừng mắt nhìn Họa Thủy nói:
- Thế nào? Châm trà cho ta con cũng không làm sao?
Họa Thủy thấy lão nhân râu bạc thực sự nổi giận, lúc này mới miễn cưỡng đi châm trà. Lớn như vậy, cho tới bây giờ nàng còn chưa thấy Cao gia gia dùng ngữ khí như vậy với mình. Hận ý của nàng với Nghệ Phong một lần nữa tăng thêm vài phần.
- Cao gia gia, uống trà!
Sau khi Họa Thủy rót cho Lão nhân râu bạc một ly trà, lại tiếp tục trở về chỗ ngồi, hiển nhiên không có ý định châm trà cho Nghệ Phong.
Lão nhân râu bạc thấy thế trừng lớn hai mắt, nói với Họa Thủy:
- Con còn không mau châm trà cho tiểu hữu đây?
Họa Thủy nhìn thái độ nghiêm túc của Lão nhân râu bạc, lúc này mới miễn cưỡng đi tới trước mặt Nghệ Phong, nghiến răng nghiến lợi châm trà cho hắn. Nước trà đầy chén tràn cả ra ngoài nàng vẫn tiếp tục rót.
Nghệ Phong thấy thế rất hứng thú nhìn Họa Thủy, nghiêm trang nói:
- Kỳ thực cái chén không uống được nhanh như vậy, ngươi hẳn là nên làm gì với nó để nó không tiếp tục nhổ trà ra như thế.
Họa Thủy nghe Nghệ Phong, lửa giận càng bốc cao hơn: Mình đã bao giờ phải châm trà thế này đâu! Họa Thủy cầm ấm trà, thực sự muốn đập thẳng về phía Nghệ Phong.
- Nha đầu, được rồi!
Lão nhân râu bạc cũng cực kỳ đau đầu. Nha đầu này được mọi người chiều quá thành hư rồi, lúc nào cũng tự xem mình là nhất. Xem ra cũng đến lúc đả kích lòng tự kiêu của nàng một phen.
Họa Thủy hít sâu một hơi, lúc này mới để ấm trà lên mặt bàn, khẽ lắc lư thân thể kiều diễm, trở về chỗ ngồi, thở phì phò ngồi xuống.
Khinh Nhu nhìn nước trà không ngừng nhỏ giọt xuống đất trước mặt Nghệ Phong, nàng đứng lên đi tới dọn dẹp sạch nước trà. Dáng dấp nhẹ tay nhẹ chân, vô cùng ôn nhu mỹ lệ.
Nghệ Phong thấy thế cười cười, đưa tay kéo tay Khinh Nhu, nói:
- Tiểu ny tử, đừng động nữa, bản thiếu không định uống trà do nàng ta rót. Nguồn truyện:
|
/1682
|

