Mị Ảnh

Chương 324: Gặp lại Liễu Mộng Nhiên

/1682


 
Nghệ Phong còn chưa đi xa liền thấy một thân ảnh quen thuộc, khiến hắn không khỏi sửng sốt.
Nữ tử phía trước có khuôn mặt ôn nhu tinh tế, làn da trắng trẻo mịn màng, hai hàng lông mày thon dài như vẽ. Phía dưới cái mũi nho nhỏ là chiếc miệng xinh xắn hồng nhuận. Đôi môi hơi mỏng lúc nào cũng cong lên như hơn dỗi. Vóc người cao gầy nhưng khỏe khoắn, tản mát khí chất đầy mê hoặc của nữ nhân. Vừa xinh đẹp vừa phong tình. Nàng đứng đó, như một đóa phù dung đang nở rộ, điềm đạm ưu nhã, không nhiễm bụi trần.
- Mộng Nhiên!
Nghệ Phong kêu to một tiếng, bước nhanh về phía Liễu Mộng Nhiên.
Liễu Mộng Nhiên đang có tâm sự trong lòng, nghe có người gọi tên mình cũng quay đầu nhìn lại hướng phát ra âm thanh. Thấy thân ảnh quen thuộc, trên mặt nàng thoáng hiện nét kinh hỉ:
- Sao ngươi lại ở đây?
Khi Liễu Mộng Nhiên nói lời này, khuôn mặt hơi hồng lên, khiến Nghệ Phong nhịn không được muốn đưa tay ôm vào lòng.
- Sao ta không thể ở đây? Có vẻ như tên tuổi của ta ở học viện đã rất nổi tiếng a! Còn nàng là đại tài nữ rồi, sao cũng tới học viện Trạm Lam vậy?
Nghệ Phong mỉm cười nhìn Liễu Mộng Nhiên hỏi.
Sắc mặt Liễu Mộng Nhiên lập tức đỏ bừng lên:
- Ta cũng là học viên của học viện Trạm Lam.
Thanh âm ôn nhu mềm mại như mưa xuân rả rich, khiến Nghệ Phong nghe thấy cảm giác toàn thân thư sướng đến cực điểm.
- A?
Nghệ Phong nghe vậy vô cùng kinh ngạc, chăm chú quan sát Liễu Mộng Nhiên một phen, lúc sau mới cười nói:
- Không ngờ Mộng Nhiên cũng lợi hại như vậy! Tuy nhiên bộ dáng mất hồn vừa rồi là sao vậy? Không phải đang nhớ tới ta?
Sắc mặt Liễu Mộng Nhiên trong nháy mắt trở nên đỏ bừng, nhăn nhó kéo góc áo, có chút không biết làm sao.
Nghệ Phong thấy dáng dấp của Liễu Mộng Nhiên, cũng không khỏi sững sờ tại chỗ. Bộ dáng này của nàng hiển nhiên là bị đoán trúng tâm tư. Tất nhiên Nghệ Phong sẽ không quá tự cao mà cho rằng mị lực của mình lại lớn như vậy. Liễu Mộng Nhiên trước đây chỉ yêu chính bản thân mình, bởi vì nàng vô cùng tự tin vào sắc đẹp của mình.
- Chuyện kia… Mông Nhiên a, kỳ thực là, hai câu đối đó không phải do ta làm ra, là ta tham khảo của tiên hiền.
Nghệ Phong hiếm khi có được lời nói thật.
Liễu Mộng Nhiên đột nhiên quay đầu nhìn Nghệ Phong hỏi:
- Vậy ngươi nói cho ta biết, là vị tiên hiền nào?
- Ách…
Câu nói này nhất thời khiến Nghệ Phong bối rối. Quả thật là hắn không biết giải thích thế nào cho rỏ ràng.
Liễu Mộng Nhiên thấy bộ dáng ngây ra tại chỗ của Nghệ Phong, nhỏ giọng nói thầm:
- Còn muốn gạt ta! Lẽ nào ta thực khó coi như vậy, khiến cho ngươi ghét bỏ.

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status