Tử Âm đưa Bạo Cương tới một phòng xoa bóp, phân phó một nữ nhân xinh đẹp rạng ngời phục vụ hắn, sau đó kéo Nghệ Phong vừa nằm trên ghế xoa bóp lên, bất chấp sự phản đối của Nghệ Phong, quay sang Bạo Cương nói:
- Bạo Cương đại ca, ta và Nghệ Phong còn có chút việc, huynh cứ ở lại phòng này hưởng thụ cảm giác được mỹ nhân xoa bóp trước!
- Đừng a!
Nghệ Phong nhìn nữ nhân xinh đẹp diễm lệ đứng cạnh mình, quần áo thoáng đãng mát mẻ, vải ít đến đáng thương. Hắn chỉ cần nhấc đầu cơ hồ có thể thấy được làn da trắng như tuyết, đôi gò bồng đảo căng mọng, cũng những chi tiết khiến ai nhìn vào cũng phải thầm hô "Đã nghiền".
- Hừ!
Tử Âm thấy ánh mắt lang sói của Nghệ Phong, không khỏi hừ lạnh một tiếng, dụng lực kéo hắn lên. Nàng biết bản chất hoa hoa công tử của Nghệ Phong, nếu cứ để hắn tiếp xúc thân mật với nữ nhân xinh đẹp kia, Nghệ Phong không làm ra chuyện gì mới là lạ!
- Tử Âm tỷ! Ta mệt mỏi quá! Để các nàng xoa bóp giúp ta một chút được không?
Ánh mắt Nghệ Phong vẫn tiếp tục càn quét tại những nơi y phục không che hết của thiếu nữ.
- Ngươi muốn hưởng thụ sao? Được, Tiểu Lâm, ngươi mau đi tìm mấy nam nhân xoa bóp tới đây. Nhớ kỹ, tìm vài người!
Tử Âm nhìn Nghệ Phong cười nói.
Tử Âm còn chưa nói hết, Nghệ Phong đã nhanh nhẹn nhảy bật lên, thân thể nhịn không được rùng mình mấy cái. Ngươi kêu mấy tên quê mùa thô kệch đó tới xoa bóp cho ta, không bằng giết ta luôn đi.
Nghệ Phong nghĩ đến mấy nam nhân kia dùng bàn tay buồn nôn của họ xoa bóp trên thân thể mình, hắn nhịn không được rùng mình một trận nữa.
- Hi hi…
Tử Âm và mấy mỹ nữ diễm lệ thấy tư thái của Nghệ Phong như vậy, không khỏi bật cười thích thú.
- Cái đó… Bạo Cương Vương gia, ngài trước hết hưởng thụ một chút. Bản thiếu và Tử Âm tỷ còn có việc cần bàn, chuyện rất quan trọng!
Nghệ Phong rất nghiêm túc nói.
- Ha ha! Phong thiếu cứ tự nhiên!
Bạo Cương nghe thấy ẩn ý trong lời nói của Nghệ Phong, bật cười ha ha, trong lòng càng thêm bội phục Tử Âm. Hiển nhiên là Tử Âm nắm được điểm yếu của Nghệ Phong.
|
/1682
|

