Mị Ảnh

Chương 295: Cái gì mới gọi là thấp

/1682


 
- Sư phụ, sư phụ có thể thắng được bọn họ không? Nếu như không được đệ tử đi sao trộm mấy bài thơ của tỷ tỷ đệ tử đến cho sư phụ dùng, khẳng định có thể thắng được mấy người bọn họ!
Lý U cười hi hi đi tới trước mặt Nghệ Phong đưa ra chủ ý xấu.
Nghệ Phong trừng mắc liếc Lý U nói:
- Lẽ nào chính ngươi cũng cho rằng sư phụ không đấu lại được mấy tiểu tử bỏ đi này sao?
Lý U cười hắc hắc nói:
- Sư phụ, sư phụ muốn đệ tử nói thật hay nói dối?
- Ngươi nói dối trước để ta nghe một chút xem sao?
Nghệ Phong quay đầu nói với Lý U.
- Thắng! Nhất định sẽ thắng! Sư phụ tài trí hơn người như vậy, anh tuấn bất phàm như vậy, đẹp trai kinh thiên động địa, nếu như không thắng vậy thì thật vô lý rồi!
Lý U nói chắc như đi đóng cột.
- Ừ! Kỳ thật ta cũng cho rằng như thế!
Nghệ Phong rất nhận thức đồng thời gật đầu nói, tràn đầy thưởng thức nhìn thoáng qua Lý U, liền hướng về phía Liễu Mộng Nhiên đi đến.
- Ai! Sư phụ, sư phụ còn chưa hỏi ta nói thật như thế nào mà?
Lý U thấy Nghệ Phong không để ý đến hắn, nhất thời khẩn trương, chính mình nói một lúc lâu còn chưa nói một lời nói thật mà.
- Không cần! Ta nghe mấy câu như vậy là đủ rồi!
Nghệ Phong khoát khoát tay nói.
Lý U khẩn trương, hô gọi Nghệ Phong:
- Sư phụ, sư phụ không thể vô sỉ như vậy được!
Nghệ Phong không thèm để ý tiểu hài tử xấu xa Lý U này nữa, mà tiếp tục đi tới bên người Liễu Mộng Nhiên, mỉm cười nói với nàng:
- Mộng Nhiên, chúng ta tâm sự nhân sinh một chút được không?
Ánh mắt Liễu Mộng Nhiên né tránh ánh mắt không kiêng nể nhìn chằm chằm vào nàng của Nghệ Phong, yểu điệu nói:
- Nghệ công tử, công tử nên cẩn thận tỷ thí đi, thời gian nửa nén hương cũng không dài.
- Đây là Mộng Nhiên lo lắng cho ta sao? Mộng Nhiên yên tâm! Ta nhất định sẽ thắng bọn họ, ta nhất định cho nàng cam tâm tình nguyện đi theo ta!
- A! Không phải! Ý của ta không phải như thế!
Nét mặt Liễu Mộng Nhiên hiện lên một rặng mây đỏ, quả thực say lòng người.
- Vậy thì ý của Mộng Nhiên là gì đây? Lẽ nào thực sự Mộng Nhiên không lo lắng cho ta sao? Như vậy ta sẽ rất thương tâm!
Nghệ Phong giả vờ một bộ dáng như muốn khóc. Đáy lòng lại cười trộm không ngớt. Đùa giỡn đại tài nữ này quả thực rất có hứng thú.
- Nghệ công tử….
Liễu Mộng Nhiên nhanh chóng cắt đứt câu nói của Nghệ Phong, không dám tiếp tục nghe lời nói bậy của Nghệ Phong.
- Mộng Nhiên, thừa dịp hiện tại đang có thời gian, nàng đi làm vài món ăn cho ta được không?
Nghệ Phong cười hì hì nhìn Liễu Mộng Nhiên nói. Trình độ nấu nướng của nữ nhân này xác thực rất cao siêu, để hiện tại chính mình đều có chút chút lưu luyến muốn được thưởng thức lại!
Đáy lòng Nghệ Phong nghĩ, nếu như có một tuyệt sắc nữ nhân như vậy làm nha hoàn của chính mình, lại có thể thỏa mãn khẩu vị của chính mình, nếu được như vậy thực sự không tưởng tượng nổi sẽ hạnh phúc như thế nào!
Liễu Mộng Nhiên đối với cách nói chuyện có vẻ rất quen biết từ trước đến giờ của Nghệ Phong quả thực không có cách nào, nàng luôn luôn ôn nhu, chưa bao giờ ra mắt trường hợp như thế này, nàng chỉ đành quay đầu sang hướng khác, coi như không nghe thấy lời Nghệ Phong nói.
- Sư phụ, tỷ tỷ của đệ tử đã từng thề, chỉ xuống bếp làm đồ ăn cho người nhà và phu quân của tỷ tỷ mà thôi!
Lý U không biết lại từ nơi đâu toát ra đến, quay đầu nhìn Nghệ Phong nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status