Lý U ngơ ngác nhìn một màn này, trong lòng vô cùng chấn động, hắn còn nghĩ có nên cúng bái Nghệ Phong hay không! Bây giờ thì biết sư phụ tiện nghi này quá trâu bò rồi, chém gió dăm ba câu liền đối phó được tỷ tỷ của mình!
Tiêu Công nhìn thấy một màn này, trán hắn chảy ra bao nhiêu mồ hôi lạnh, thầm nghĩ trình độ vô sỉ của tiểu tử này lại đề cao rất nhiều rồi. Tiêu Công có chút lo lắng cho đệ tử của chính mình. Đệ tử này tính tình ôn nhu hiền lành, có thể ngăn chặn tên Nghệ Phong vô lại đến cực điểm này sao?
- Mộng Nhiên, mười viên đan dược ngũ giai làm thù lao đã rất cao rồi. Nàng không suy nghĩ kỹ lại chút sao?
Nghệ Phong mỉm cười nhìn Liễu Mộng Nhiên nói.
Trên mặt Liễu Mộng Nhiên bay ra một mảnh mây đỏ, tránh né ánh mắt trêu trọc của Nghệ Phong, quay đầu nhìn về phía tài tử tài nữ phía dưới đài.
Nghệ Phong thấy thế, cười ha ha. Dáng dấp ngượng ngùng nhu thuận này của Liễu Mộng Nhiên, thực sự khiến cho Nghệ Phong nhớ tới một người đồng dạng kiều diễm động lòng người tính tình vô cùng tốt, đó là Khinh Nhu.
Bất quá, ngược lại Nghệ Phong cũng sợ Liễu Mộng Nhiên thẹn quá thành giận, cho nên không tiếp tục đùa giỡn! Hắn cũng cảm giác được từng đạo ánh mắt như muốn giết người nhìn kỹ chính mình.
Liễu Mộng Nhiên thấy ánh mắt của Nghệ Phong chuyển xuống dưới đài, lúc này mới thở dài ra một hơi. Nàng chưa từng đối mặt với người vô sỉ như vậy. Cho nên lúc đối mặt với Nghệ Phong nàng hầu như tay chân luống cuống. Rất bị động!
Ánh mắt Nghệ Phong chuyển một vòng trên người các tài nữ, một lúc lâu mới hơi nhỏ giọng nói thầm một câu:
- Nhìn mãi cuối cùng Mộng Nhiên vẫn đẹp nhất!
Nghệ Phong vừa mới nói xong câu này, mặt Liễu Mộng Nhiên lại dâng lên một rặng mây đỏ, thế nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn vào phía trước, làm bộ không nghe thấy câu đó!
Lý U thấy bộ dáng tỷ tỷ của chính mình, hắn hận không thể lập tức cúng bái Nghệ Phong, hắn cảm giác kính động có chút nhớ nhung muốn khóc: Có vị sư phụ như vậy, kiếp sử nam của mình còn phải lo lắng sao?
- Mã huynh, Lưu huynh, Triệu huynh, chúng ta cùng nhau vui đùa một lát được không?
Một người có ngoại hình to béo mập mạp, thấy ánh mắt Liễu Mộng Nhiên nhìn kỹ trên người hắn, nhất thời hắn hưng phấn ưỡn ngực, cao ngạo nói với hai người đứng bên cạnh hắn.
Hiển nhiên, mấy người này cũng bởi vì đệ nhất tài nữ nhìn kỹ vào bọn hắn, cả đám hưng phấn nghĩ biểu lộ một phen, cho nên đồng loạt gật đầu tán thành:
- Tốt! Tốt! Phì huynh, ta làm t câu đầu tiên, dưới chân núi có một đám vịt!
- Mã huynh quả nhiên tài cao, vậy thì bản công tử làm tiếp câu thứ hai:
- Xua một tiếng cả đàn lao xuống sông!
- Ha ha, thơ văn của hai vị huynh đài quả nhiên phi phàm, câu thứ ba để ta: Xuống sông giải quyết cái bung đói!
Lúc Nghệ Phong nghe được mấy người này làm thơ, thiếu chút nữa không nghẹn chết mất. Quay đầu nhìn về phía Liễu Mộng Nhiên, thấy nàng cũng cố gắng nén nghẹn, toàn bộ khuôn mặt tuyệt mĩ nghẹn đến đỏ bừng!
- Phi huynh! Đến phiên ngươi!
Ba người thấy một lúc lâu mập mạp chưa từng nói ra một câu, cả đám nhắc nhở nói.
Mập mạp nghẹn khuất đỏ bừng cả khuôn mặt, một lúc lâu mới vỗ mạnh xuống đùi nói:
- Ăn xong về nhà chơi lão bà!
- Hì hì…
Nghệ Phong không kịp thở một hơi, thổi phù một tiếng phá lên cười:
- Mập mạp chết bầm này, đúng là tri âm, tri âm nha! Chẳng lẽ hắn là Đường Bá Hổ chuyển thế sao?
- Thơ hay, thơ hay!
Nghệ Phong vỗ tay như pháo nổ, cười ha ha, nghĩ cũng không nghĩ lập tức đi từ trên đài chủ tịch xuống, tới trước mặt mập mạp, chăm chú nắm tay hắn nói:
- Tri âm, tri âm!
Mập mạp thấy vẻ mặt Liễu Mộng Nhiên vui vẻ nhìn vào hắn, còn có thiếu niên thân phận thần bí này tán thưởng hắn như vậy, khiến cho hư vinh trong lòng hắn thỏa mãn cực đại. Hắn cũng chắp tay, giả vờ khiêm tốn nói:
- Quá khen, quá khen!
- Sao Phì huynh lại nói vậy, vừa nhìn bộ dáng to lớn của Phì huynh đã biết Phì huynh đọc đủ thứ thơ văn, bằng không làm sao có thể làm ra câu thơ sâu sắc hiểm tâm lý nam nhân như vậy!
Nghệ Phong sùng bái nhìn mập mạp.
- Ha ha, huynh đài cũng là người cùng lý tưởng sao? Nếu không làm tiếp thơ cùng chúng ta?
Mập mạp được Nghệ Phong vỗ mông ngựa một cái khiến cho hắn thoải mái đến cực điểm, ấn tượng đối với Nghệ Phong thay đổi rất nhiều.
- Tiểu đệ cũng có ý này! Vậy để tiểu đệ làm tiếp câu thứ năm cho vui:
- Chơi xong lão bà, chơi thị nữ! Được không, cũng không kém hơn nhiều so với Phì huynh nhỉ?
- Phụt…
Cuối cùng Tiêu Công cũng không thể nhịn được nữa, một ngụm nước trà phun mạnh từ trong mồm, hắn suýt nữa cười chết. Quay đầu nhìn thoáng qua Liễu Mộng Nhiên, chỉ thấy trên mặt nàng tràn đầy đỏ ửng, hiển nhiên rất ngượng ngùng vì lời nói thô tục của Nghệ Phong.
- Huynh đệ thật cao tay! Một câu này, bất kể là tính về chất lượng, hay tính về ý cảnh, đều cao hơn không chỉ một tầng so với câu trước của ta! Chơi xong lão bà chơi thị nữ, nhân huynh quả nhiên hiểu rõ ràng tâm lý nam nhân!
Mập mạp cực kỳ chấn động trước "tài hoa" của Nghệ Phong, hắn cảm thấy rất bội phục.
- Quá khen quá khen!
Nghệ Phong ha ha cười nói:
- Vậy thì tiểu đệ cũng ra một câu để mọi người tiếp:
- Trước giường ánh trăng sáng!
- Phì huynh, lần này ngươi không nên chiếm phần của ta, câu thứ hai để ta: Dưới giường có hai người!
- Câu ba để ta đến: Một câu cẩu nam nữ!
- Câu thứ tư Mã huynh có muốn làm không? Không cần thì ta có thể nói: Trên giường cởi sạch quang!
- Cao… Cao! Mấy vị nhân huynh không hổ là tài tử đọc đủ thứ thơ, ta cam chịu lép vế, bái phục bái phục!
Mã tài tử xấu hổ, vẻ mặt sùng bái nhìn vào bốn người Nghệ Phong.
- Phụt…. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

