Lý U thấy Nghệ Phong nghiền ngẫm nhìn Tiêu Công và mấy người đại nho kia, hắn nghi hoặc hỏi:
- Sư phụ biết Tiêu Công?
- Ách… Ta đương nhiên biết hắn, chỉ là người ta có nguyện ý nhận thức ta hay không mới là vấn đề! Ha ha…
Nghệ Phong cười to hai tiếng.
Lý U gật đầu, trong lòng âm thầm nói: Đúng vậy, ngươi hèn mọn như vậy. Làm sao Tiêu Công sẽ nguyện ý nhận thức ngươi! Thế nhưng điều Lý U không biết chính là, lời của Nghệ Phong cũng không phải ý tứ đó.
Bất quá, Tiêu Công xuất hiện không bao lâu, đám tài tử trong đoàn người bỗng nhiên chạy về một phương hướng, nguyên bản đám người vây quanh Tiêu Công cũng chỉ còn lác đác vài người!
Như vậy khiến Nghệ Phong cảm thấy rất hiếu kỳ, đồng thời cũng nhìn theo phương hướng bọn họ chạy.
Chỉ thấy bên đó đi ra một nữ nhân, toàn thân mặc áo váy màu cam, để vòng eo hoàn mỹ của nàng bị buộc chặt, đồng thời cũng hiện rõ bộ ngực cao vót của nàng. Mặt trắng như trứng gà bóc, mắt phượng, đôi mi thanh tú hiển lộ vẻ quyết rũ động lòng người. Đặc biệt đôi môi đỏ mọng như hoa hồng nở rộ kia, tản ra dụ hoặc vô cùng. Khiến người ta không kìm lòng được muốn đi đụng chạm vào đó.
Liễu Mộng Nhiên không quan tâm ánh mắt nóng cháy của mọi ngươi, như trước bước từng bước chầm chậm ôn nhu đi về phía trước, làm cho người ta cảm giác thân thể nàng mềm mại như không có xương.
Hầu như ánh mắt của tất cả nam tử đều ngưng tụ trên người nàng, cả đám người ngừng thở. Cả đám vòng vây quanh nữ nhân xinh đẹp giống như thiên tiên này, trên mặt nàng có chiếc mũi trắng trẻo nõn nà, lộ ra nét đỏ ửng nhàn nhạt quyến rũ động lòng người, tăng thêm vài phần sắc cảm. Trong ung dung mang theo vài phần xinh đẹp thành thục, để mọi người mê hoặc không kiềm chế được, cả đám dại ra tại chỗ!
Ánh mắt tham lam rồi lại giả vờ tỏ ra đứng đắn quét khắp trên mông Liễu Mộng Nhiên. Vóc người nóng như lửa, khiến cả hội trường thi hội lâm vào một mảnh yên tĩnh.
- Thế nào? Tỷ tỷ của ta có đẹp không?
Lý U nhìn về phía Nghệ Phong tự hào nói.
Nghệ Phong thu hồi ánh mắt nhìn kỹ của chính mình, trong lòng cảm thán nét xinh đẹp chấn động lòng người của Liễu Mộng Nhiên, đồng thời trong miệng nói:
- Cũng không tệ lắm, miễn cưỡng có thể lọt vào trong mắt ta, làm nha đầu ấm phòng cho ta cũng không tồi.
- Ngươi…
Lý U giận dữ, sắc đẹp của tỷ tỷ chính mình khuynh quốc khuynh thành như vậy, Nghệ Phong cư nhiên nói chuyện bằng loại ngữ khí này, khiến tôn nghiêm của hắn đã đã bị khiêu khích đến cực đại. Tỷ tỷ của chính mình, không phải lúc nào cũng bị tất cả nam nhân vây quanh như ngôi sao màn bạc sao? Gia đinh ghê tởm này, lại còn nói tỷ tỷ mình miễn cưỡng xứng làm nha đầu nhà hắn?
- Ngươi là ai! Sao có thể nói như vậy với sư phụ? Thân là truyền nhân của lang cung, mỹ nữ bình thường sao có thể để trong mắt, tỷ tỷ ngươi có thể làm nha hoàn ấm phòng cho ta, vậy thì nói rõ nàng đã rất trâu bò rồi. Tiểu tử, ta nói cho ngươi, hiện tại ngươi chính là đệ tử của ta, sau này tìm nữa nhân nhất định phải oai phong một chút, không đạt được cấp bậc như tỷ tỷ ngươi vậy, ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ! Bằng không lấy môn quy xử trí. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

