- Hiện tại cảm giác thế nào rồi?
Tử Âm giận dử liếc mắt nhìn Nghệ Phong, nửa tháng trước Nghệ Phong đi tới nhà mình, Linh Nhi giống như thường ngày lao thẳng tới trong lòng hắn, cũng không nghĩ đến chính bởi vì như vậy mà khiến hắn phụt lên mấy bãi máu! Để cho Tử Âm vô cùng kinh hãi!
Lúc sau Tử Âm mới rõ ràng, Nghệ Phong cư nhiên là tranh đấu cùng Vương Cấp cho nên mới khiến mình trở thành như vậy, thông qua tin tức, Tử Âm kinh hãi nghe được, lúc đó một chiêu kia của Nghệ Phong có khả năng hủy thiên diệt địa. Ngay cả phó viện trưởng của Học viện Trạm Lam đều thiếu chút nữa mất mạng!
Đến tận lúc Tử Âm trách cứ Nghệ Phong không biết nông sâu, cũng cực kỳ chấn động, thực lực Tướng Cấp nhất giai có thể thi triển ra thực lực như vậy, điều này đã không thuộc lý giải trong phạm vi của người thường rồi.
- Ngươi thực sự là một quái vật!
Tử Âm cảm thán một câu, bất đắc dĩ nhìn Nghệ Phong thở dài một hơi.
Nghệ Phong cười cười, lúc chính mình bị Quái lão đầu cứu, Quái lão đầu cũng không nói lời thừa thãi vô ích, giúp đỡ chính mình trị liệu qua loa một phen, liền không thèm quan tâm đến nghệ phong, bỏ lại một câu rất rắm thối:
- Chờ thương thế của ngươi khỏi hẳn rồi hãy tới tìm ta!
May mắn chính là, Nghệ Phong là một Y Sư thất giai, trên người có vô số đan dược, tại dưới sự trợ giúp của Nghệ Lưu, chỉ sau ba ngày hắn đã có thể nhúc nhích.
Thân là Y Sư thất giai, chỉ cần hắn có thể cử động, vậy thì chẳng khác nào thương thế của hắn cơ bản đều tốt rồi, có y thuật cao siêu của chính mình giúp đỡ, thân thể của chính mình có thể lấy tốc độ nhanh nhất khôi phục lại. Chỉ là bình Tử Kim Thủy mà Trử Huyên đưa cho, đã dùng hết hơn một nữa mà thôi.
Điều này cũng để Nghệ Phong lần thứ hai cảm thán uy lực của Phệ Linh Nộ Bạo, sóng chấn động nhàn nhạt cũng khiến cho chính mình bị thương thành như vậy, vậy thì có thể tưởng tượng phó viện trưởng ở trung tâm phải thừa nhận lực lượng như thế nào, thảo nào biến thành bộ dáng thê thảm như thế!
- Ha ha, Tử Âm tỷ tỷ không cần lo lắng! Một Y Sư thất giai, lẽ nào điểm thương thế nho nhỏ như vậy còn không trị liệu được hay sao?
Nghệ Phong mỉm cười nhìn vào Tử Âm nói.
Tử Âm giận trừng mắt nhìn Nghệ Phong, có chút bất mãn nói:
- Ngươi không thể điệu thấp một chút được sao?
- Ách…
Nghệ Phong ngạc nhiên, lập túc đáp:
- Ta luôn đê điều mà!
Khóe miệng Tử Âm hung hăng co quắp lên, nàng cảm giác chính mình chẳng thể nói nổi, một người Tướng Cấp đối kháng ột người Vương Cấp, giết thêm hơn mười người, sau đó phá nhà ăn thành đất bằng. Hắn vẫn còn không biết xấu hổ nói chính mình điệu thấp?
Tử Âm hít sâu một hơi, trắng trợn nhìn Nghệ Phong liếc mắt nói:
- Học viện Trạm Lam xử phạt đối với ngươi như thế nào?
Hiển nhiên Tử Âm cũng biết chuyện Học viện Trạm Lam tất nhiên có nội quy của chính mình, Nghệ Phong lắc đầu nói:
- Còn không biết! Hẳn là không có chuyện lớn!
Nghệ Phong cũng rất không thể xác định, làm ra sự tình lớn như vậy, không biết Quái lão đầu có thể bảo vệ chính mình hay không. Hơn nữa một điều để cho Nghệ Phong nghi ngờ chính là, Quái lão đầu này có nghĩ bảo vệ mình hay không!
- Ngươi nha!
Tử Âm oán trách nhìn Nghệ Phong, thấy Nghệ Phong nói không có chuyện gì lớn, nàng thở dài một hơi:
- Sau đó ngươi quản tốt chính mình, tính tình đừng kích động như vậy, Vương Cấp lại là dựa vào Tướng Cấp nhỏ nhoi có thể đối kháng hay sao?
Trong mắt Tử Âm tràn đầy yêu thương, nhớ về dáng dấp lúc đầu Nghệ Phong bị Linh Nhi xô đến phun lên mấy búng máu, nàng cảm thấy trong lòng sợ hãi một hồi. Nguồn truyện:
|
/1682
|

