- Nhị đệ! Đệ…
Nghệ Lưu có chút lo lắng, biết nhị đệ mình tính tình có chút hung bạo. Bốn đôi đũa, đầu lông mày nhíu cũng không nhíu đã xỏ xuyên qua cánh tay của người ta, hắn chưa hề chứng kiến tình cảnh lãnh huyết như vậy.
Đương nhiên, mặc dù Nghệ Lưu biết Nghệ Phong đã đạt tới Tướng Cấp, thế nhưng hắn lại lo lắng không ngớt. Hoa Hạ bang, trong học viện cũng có thể được xem là một tổ chức có máu mặt.
Nghệ Phong quay đầu nhìn thoáng qua Nghệ Lưu, nói với đám người vây bắt mình:
- Các ngươi đi gọi viện binh rồi phải không? Ta chờ các ngươi, được rồi, nhớ kỹ, nói với năm con trùng kia, ta là Nghệ Phong!
- Xôn xao…
Nghệ Phong nói một câu, nhất thời làm cho bốn phía ồ lên, ánh mắt trân trối nhìn Nghệ Phong, trong mắt tràn đầy kinh hãi. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

