- Lão gia hỏa, hiện tại đã biết vì sao ta không muốn ngươi đối địch với hắn chứ. Làm như vậy không có chỗ nào tốt với ngươi, hơn nữa tiểu tử này kiêu ngạo thể nào ngươi cũng cảm thụ được, nếu như chọc giận hắn, hắn thật có thể tìm tới mấy Vương cấp tới chém giết ngươi.
Bạo Cương nhắc nhở Bạch Liệt Hỏa, cũng không muốn tương lai lão gia hỏa này gặp chuyện không đáng.
Bạch Liệt Hỏa cười khổ một tiếng, cũng không ngờ được đối phương lại có một thân phận như vậy. Một y sư lục giai cũng đủ ngang hàng tương giao với Vương cấp rồi. Môt y sư thất giai vươt xa luc giai, đia vi càng cao hơn Vương cấp một bậc.
- Mẹ nó... Ta thực sự không tìm được bảo điển sao?
Bạo Liệt Hỏa không cam lòng, thật vất vả mới có được tin tức bảo điển, thể nhưng lại phải bỏ lỡ. Không phải người Bạch gia, vĩnh viễn không thể biết được tầm quan trọng của bảo điển với họ.
- Lão gia hỏa, ta có lời không dễ nghe. Ta không đồng tình việc ngươi đòi bảo điển ở chỗ Phong thiểu, ngươi chẳng lẽ không thấy, vũ kỹ Địa giai người ta có cả đống, còn phải để mắt tới bảo điển nhà ngươi sao?
Bạo Cương khinh thường, đông thời trong lòng càng thêm hiểu kỳ với thể lực sau lưng Nghệ phong, có thể xuất ra nhiều vũ kỹ Địa giai như vậy, khẳng định không thể là môn phái nhỏ được!
Bạch Liệt Hỏa sửng sốt, tuy ràng lời Bạo Cương xác thực khó nghe, thể nhưng đúng là chuyện thực, nếu bảo điển kia nằm trong tay người ngoài, xác thực chẳng có chút ữân quý nào.
- Lão gia hỏa, ta khuyên ngươi đừng tìm hắn rước khổ. Ta nghe tiểu tử Viêm Phong nhà ta nói, tiểu tử này vừa vào học viện đã phế đi hơn mười học viên, trong đó còn có một học viên bạch kim. Hiển nhiên là một gã vô pháp vô thiên! Ngay cả trong học viện Trạm Lam hắn còn dám như thế, một Vương cấp như ngươi tính cái rắm!
Nếu như người khác nghe được lời "Vương cấp cái rắm" này, tất nhiên sẽ mắng Bạo Cương là kẻ ngớ ngẩn. Vương cấp a, đó là tồn tại ngưu bức cỡ nào, đây là tồn tai khiển bao người ngưỡng vong cả đời!
Thế nhưng lúc này lại không ai nghĩ câu này có gì sai lầm. Bọn họ hiển nhiên cam chịu những lời này. So với học viện Trạm Lam, đừng nói là một Vương cấp, cho dù mười Vương cấp cũng coi như rắm!
- Thế nhưng...
Bạch Liệt Hỏa vẫn không cam lòng, bảo điển đối với hắn rất trọng yếu, không thể giải thích được.
- Đừng như vậy nữa, kỳ thực ngươi cũng rõ! Ngểu ngươi quyết phải tìm tung tích bảo điển, nghìn vạn lần đừng uy hiếp hắn. Ta hiện tại rốt cuộc minh bạch một điểm tính cách tiểu tử kia, chính là ăm mềm không ăn cứng. Thể nên, nếu ngươi nhất định phải tìm đầu mối trên người hắn, phải nhớ dùng mềm mới được. Có điều, quan hệ các ngươi hiện tại...
Tuy ràng Bạo Cương không nói rõ, thể nhưng mọi người đều nghe được ý tứ bên trong, hiển nhiên quan hệ giữa Bạch Liệt Hỏa và Nghệ Phong hiện tại có chút khẩn trương. Cho dù dùng mềm, người ta cũng không nhất đinh đáp ứng.
Bạch Liệt Hỏa hít sâu vào một hơi, chậm rãi dẹp loạn chút tâm tư, quay đầu nói với Bạo Cương:
- Bạo Cương, cảm tạ ngươi nói cho ta biết những lời này, tính ta thiếu ngươi một cái nhân tình!
Bạo Cương khinh thường một tiếng, nói:
- Quỷ mới ần phần nhân tình này của ngươi, nếu không sợ hắn thật muốn chém giết ngươi, ta cũng không nói cho các ngươi những lời này. Được rồi, viêc này các ngươi nên giữ trong miêne, đừng có tuyên truyền ra ngoài, miễn cho ta không tiện mở miệng!
Bạo Cương có chút cảnh cáo nói, hắn không hy vọng Nghệ Phong vì chuyện này mà sinh ấn tượng không tốt với hắn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
Bạo Cương nhắc nhở Bạch Liệt Hỏa, cũng không muốn tương lai lão gia hỏa này gặp chuyện không đáng.
Bạch Liệt Hỏa cười khổ một tiếng, cũng không ngờ được đối phương lại có một thân phận như vậy. Một y sư lục giai cũng đủ ngang hàng tương giao với Vương cấp rồi. Môt y sư thất giai vươt xa luc giai, đia vi càng cao hơn Vương cấp một bậc.
- Mẹ nó... Ta thực sự không tìm được bảo điển sao?
Bạo Liệt Hỏa không cam lòng, thật vất vả mới có được tin tức bảo điển, thể nhưng lại phải bỏ lỡ. Không phải người Bạch gia, vĩnh viễn không thể biết được tầm quan trọng của bảo điển với họ.
- Lão gia hỏa, ta có lời không dễ nghe. Ta không đồng tình việc ngươi đòi bảo điển ở chỗ Phong thiểu, ngươi chẳng lẽ không thấy, vũ kỹ Địa giai người ta có cả đống, còn phải để mắt tới bảo điển nhà ngươi sao?
Bạo Cương khinh thường, đông thời trong lòng càng thêm hiểu kỳ với thể lực sau lưng Nghệ phong, có thể xuất ra nhiều vũ kỹ Địa giai như vậy, khẳng định không thể là môn phái nhỏ được!
Bạch Liệt Hỏa sửng sốt, tuy ràng lời Bạo Cương xác thực khó nghe, thể nhưng đúng là chuyện thực, nếu bảo điển kia nằm trong tay người ngoài, xác thực chẳng có chút ữân quý nào.
- Lão gia hỏa, ta khuyên ngươi đừng tìm hắn rước khổ. Ta nghe tiểu tử Viêm Phong nhà ta nói, tiểu tử này vừa vào học viện đã phế đi hơn mười học viên, trong đó còn có một học viên bạch kim. Hiển nhiên là một gã vô pháp vô thiên! Ngay cả trong học viện Trạm Lam hắn còn dám như thế, một Vương cấp như ngươi tính cái rắm!
Nếu như người khác nghe được lời "Vương cấp cái rắm" này, tất nhiên sẽ mắng Bạo Cương là kẻ ngớ ngẩn. Vương cấp a, đó là tồn tại ngưu bức cỡ nào, đây là tồn tai khiển bao người ngưỡng vong cả đời!
Thế nhưng lúc này lại không ai nghĩ câu này có gì sai lầm. Bọn họ hiển nhiên cam chịu những lời này. So với học viện Trạm Lam, đừng nói là một Vương cấp, cho dù mười Vương cấp cũng coi như rắm!
- Thế nhưng...
Bạch Liệt Hỏa vẫn không cam lòng, bảo điển đối với hắn rất trọng yếu, không thể giải thích được.
- Đừng như vậy nữa, kỳ thực ngươi cũng rõ! Ngểu ngươi quyết phải tìm tung tích bảo điển, nghìn vạn lần đừng uy hiếp hắn. Ta hiện tại rốt cuộc minh bạch một điểm tính cách tiểu tử kia, chính là ăm mềm không ăn cứng. Thể nên, nếu ngươi nhất định phải tìm đầu mối trên người hắn, phải nhớ dùng mềm mới được. Có điều, quan hệ các ngươi hiện tại...
Tuy ràng Bạo Cương không nói rõ, thể nhưng mọi người đều nghe được ý tứ bên trong, hiển nhiên quan hệ giữa Bạch Liệt Hỏa và Nghệ Phong hiện tại có chút khẩn trương. Cho dù dùng mềm, người ta cũng không nhất đinh đáp ứng.
Bạch Liệt Hỏa hít sâu vào một hơi, chậm rãi dẹp loạn chút tâm tư, quay đầu nói với Bạo Cương:
- Bạo Cương, cảm tạ ngươi nói cho ta biết những lời này, tính ta thiếu ngươi một cái nhân tình!
Bạo Cương khinh thường một tiếng, nói:
- Quỷ mới ần phần nhân tình này của ngươi, nếu không sợ hắn thật muốn chém giết ngươi, ta cũng không nói cho các ngươi những lời này. Được rồi, viêc này các ngươi nên giữ trong miêne, đừng có tuyên truyền ra ngoài, miễn cho ta không tiện mở miệng!
Bạo Cương có chút cảnh cáo nói, hắn không hy vọng Nghệ Phong vì chuyện này mà sinh ấn tượng không tốt với hắn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

