Bạch Án hừ giọng, nói:
- Mạnh miệng không ai tin! Ngươi nên thức thời nói cho ta biết tung tích bảo điển, nói không chừng ta còn bỏ qua cho!
Bạch Án vẫn không quên nhắc nhở chuyện tình bảo điển, cười khẩy nhìn Nghệ Phong nói. Tuy ràng tiểu tử này có thể tiếp được tám phần lực đạo của mình, nhưng hắn cảm giác được tiểu tử kia đã dùng tới toàn lực. Mặc dù có điểm kinh ngạc, thể nhưng cũng không để ở trong lòng. Một tiểu tử còn chưa dứt sữa, chẳng lẽ là đối thủ của mình được sao?
- Vậy thử xem!
Nghệ Phong nói xong, nắm tay mạnh mẽ đẩy ra, thân quyền nổi lên kình khí cường đại, hung hăng đập tới trên người Bạch Án, trên mặt còn hiện lên một tia tàn nhẫn và bạo ngược.
Thân quyền ẩn chứa lực đạo cường đại, tại trong không trung lướt qua một đường quỹ tích quỷ dị, áp bách hư không tạo thành từng tiếng gió, khiển Viêm Phong và Bạch Hàn Tuyết cảm giác trong lòng nghiêm nghị.
- Kháo... Không biết tên biến thái này tu luyện thế nào!
Trong lòng Viêm Phong đố kỵ, thầm mắng một câu, rất khó giải thích vì sao với tuổi tác Nghệ Phong như vậy đã có thể tiến vào điện phủ cường giả Tướng cấp.
Nắm tay gào thét mà đến khiển ánh mắt Bạch Án càng thêm ngưng lạnh, đấu khí trong cơ thể hắn oanh dũng ra ngoài, bao ừìm lên thân, trong nháy mắt hình thành một áp giáp hoàn mỹ, quang vựng đấu khí nhàn nhạt lưu chuyển, rất có cảm giác thần bí và cổ xưa.
Trên mặt Bạch Án đột nhiên lộ ra một tia châm biếm, so đấu lực lượng với cao thủ nhị giai, đây không phải là tự mình chuốc khổ? Hắn không chút suy nghĩ, mười thành lực đạo lập tức oanh dũng ra ngoài, tay ừái hơi rung động, đấu khí màu vàng kim bao phủ lên trên, hung hăng đập tới trước ngực Nghệ Phong.
Hai nắm tay cường thế, áp bách hư không phát sinh từng đạo âm hưởng, có thể thấy được lực đạo và tốc độ đều rất kinh khủng.
Tử Âm chú tâm nhìn Nghệ Phong, nàng tự nhiên nhìn ra được một quyền này của Bạch Án cường đại hơn so với trước đó, nếu như quyền này đánh trúng trên người Nghệ Phong, không chết cũng thành tàn, triệt để mất đi sức chiến đấu.
Lực lượng cường đại áp bách Nghệ Phong hô hấp có chút khó khăn, ngưng ánh mắt, mạnh mẽ thu lại quyền thế, thân ảnh nhanh chóng chớp động, né khỏi thể tiến công của Bạch Án, chỉ để lại một đạo tàn ảnh.
- Tàn ảnh...
Mọi người kinh hãi nhìn Nghệ Phong, trong mắt cả đám tràn đầy vẻ không thể tin tưởng! Tàn ảnh, tốc độ nhanh cỡ nào mới tạo thành được? Đây là tốc độ một cao thủ Tướng cấp có thể đạt được sao?
Một quyền của Bạch Án hung hăng nện xuống tàn ảnh, nhìn tàn ảnh hóa thành hư vô, hắn đồng dạng cũng kinh hãi vạn phần, sau lưng truyền tới kình khí, báo cho hắn biết có nguy hiểm.
Tuy ràng Bạch Án chấn động, nhưng hắn có kinh nghiệm phong phú, trong nháy mắt liền phản ứng qua, hơi vặn người, nghênh đón nắm tay Nghệ Phong đang công kích tới. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
- Mạnh miệng không ai tin! Ngươi nên thức thời nói cho ta biết tung tích bảo điển, nói không chừng ta còn bỏ qua cho!
Bạch Án vẫn không quên nhắc nhở chuyện tình bảo điển, cười khẩy nhìn Nghệ Phong nói. Tuy ràng tiểu tử này có thể tiếp được tám phần lực đạo của mình, nhưng hắn cảm giác được tiểu tử kia đã dùng tới toàn lực. Mặc dù có điểm kinh ngạc, thể nhưng cũng không để ở trong lòng. Một tiểu tử còn chưa dứt sữa, chẳng lẽ là đối thủ của mình được sao?
- Vậy thử xem!
Nghệ Phong nói xong, nắm tay mạnh mẽ đẩy ra, thân quyền nổi lên kình khí cường đại, hung hăng đập tới trên người Bạch Án, trên mặt còn hiện lên một tia tàn nhẫn và bạo ngược.
Thân quyền ẩn chứa lực đạo cường đại, tại trong không trung lướt qua một đường quỹ tích quỷ dị, áp bách hư không tạo thành từng tiếng gió, khiển Viêm Phong và Bạch Hàn Tuyết cảm giác trong lòng nghiêm nghị.
- Kháo... Không biết tên biến thái này tu luyện thế nào!
Trong lòng Viêm Phong đố kỵ, thầm mắng một câu, rất khó giải thích vì sao với tuổi tác Nghệ Phong như vậy đã có thể tiến vào điện phủ cường giả Tướng cấp.
Nắm tay gào thét mà đến khiển ánh mắt Bạch Án càng thêm ngưng lạnh, đấu khí trong cơ thể hắn oanh dũng ra ngoài, bao ừìm lên thân, trong nháy mắt hình thành một áp giáp hoàn mỹ, quang vựng đấu khí nhàn nhạt lưu chuyển, rất có cảm giác thần bí và cổ xưa.
Trên mặt Bạch Án đột nhiên lộ ra một tia châm biếm, so đấu lực lượng với cao thủ nhị giai, đây không phải là tự mình chuốc khổ? Hắn không chút suy nghĩ, mười thành lực đạo lập tức oanh dũng ra ngoài, tay ừái hơi rung động, đấu khí màu vàng kim bao phủ lên trên, hung hăng đập tới trước ngực Nghệ Phong.
Hai nắm tay cường thế, áp bách hư không phát sinh từng đạo âm hưởng, có thể thấy được lực đạo và tốc độ đều rất kinh khủng.
Tử Âm chú tâm nhìn Nghệ Phong, nàng tự nhiên nhìn ra được một quyền này của Bạch Án cường đại hơn so với trước đó, nếu như quyền này đánh trúng trên người Nghệ Phong, không chết cũng thành tàn, triệt để mất đi sức chiến đấu.
Lực lượng cường đại áp bách Nghệ Phong hô hấp có chút khó khăn, ngưng ánh mắt, mạnh mẽ thu lại quyền thế, thân ảnh nhanh chóng chớp động, né khỏi thể tiến công của Bạch Án, chỉ để lại một đạo tàn ảnh.
- Tàn ảnh...
Mọi người kinh hãi nhìn Nghệ Phong, trong mắt cả đám tràn đầy vẻ không thể tin tưởng! Tàn ảnh, tốc độ nhanh cỡ nào mới tạo thành được? Đây là tốc độ một cao thủ Tướng cấp có thể đạt được sao?
Một quyền của Bạch Án hung hăng nện xuống tàn ảnh, nhìn tàn ảnh hóa thành hư vô, hắn đồng dạng cũng kinh hãi vạn phần, sau lưng truyền tới kình khí, báo cho hắn biết có nguy hiểm.
Tuy ràng Bạch Án chấn động, nhưng hắn có kinh nghiệm phong phú, trong nháy mắt liền phản ứng qua, hơi vặn người, nghênh đón nắm tay Nghệ Phong đang công kích tới. Bạn đang đọc truyện được lấy tại
|
/1682
|

