Quả thật nếu không có Bạo Cương dẫn đường, hai người Nghệ Phong khó mà qua được cửa phủ Bạch gia. Nghệ Phong thật không ngờ có ai đóng cửa không tiếp khách lại đạt được trình độ như vậy. Cư nhiên đóng chặt cửa vào, kê cho Bao Cương rõ cửa ra sao, không hề có môt người phản ứng lai hắn.
Một mạch cho tới khi Bạo Cương không thèm nghĩ ngợi, tung cước đá về phía cửa lớn. Một kích của cường giả Vương cấp có bao nhiêu lực đạo a, tuy rằng Bao Cương không dùng toàn lưc, thể nhưng môt cước này cũng đủ khiến cửa lớn phải sụp đổ rồi.
Dưới ánh mắt ngac nhiên của hai người Nghệ Phong, Bao Cương có chút bất mãn nói thầm:
- Kháo! Lão gia hỏa này, mỗi lần đều bắt ta phải làm một chuyện này, lẽ nào nhà hắn có nhiều cửa như vậy?
Một câu nói của Bạo Cương, nhất thời khiển hai người Nghệ Phong chấn động: hắn cũng không phải lần đầu đạp cửa nhà người ta a?
Nghệ Phong vẫn nghĩ mình đủ phá hoại rồi, hiện tại hắn mới phát hiện chính mình còn kém điểm bạo lực rất xa. Quá điên rồi, ít nhất hắn còn chưa từng đập cửa nhà ai bao giờ.
- Muội tử, Phong thiếu! Cùng vào thôi.
Bạo Cương lau bụi gỗ trên đùi, quay qua cười nói với hai người Nghệ Phong.
Tử Âm và Nghệ Phong liếc mắt nhìn nhau, rất bất đắc dĩ với vẻ kiêu ngạo của vị cuồng bạo lực này, thế nhưng cũng chỉ có biện pháp đó mấy người Nghệ Phong mới qua đươc cửa phủ người ta, Nghệ Phong ngược lại cũng vui vẻ đi theo phía sau.
- Bạch lão gia đâu, Bạch lão gia đâu...
Bạo Cương vừa vào tới phủ đệ liền lập tức hét lớn lên, làm hoảng động cả một khoảng sân.
Những người hầu bị tiếng gọi kiểu này dọa cho kinh hãi phải chui ra, vừa nhìn thấy Bạo Cương, cả đám không nhịn được phải rùng mình, ý định chuẩn bị hung hăng giáo huấn người đến gây chuyện nháo sự cũng không còn một mảnh, ai nấy đều tự tìm một chỗ, nhanh núp đi.
Gã cuồng bạo lực này, chính mình không thể trêu vào a. Ngay cả lão gia nhà mình, hắn cũng không nể tình.
Nghệ Phong thấy cả đám người hùng hổ chạy tới như ác nhân rồi lại rụt đầu trở về, không khỏi cổ quái, quay sang nói với Viêm Phong:
- Phụ thân ngươi có vẻ rất dũng mãnh, có điều, sao ta cảm giác đám người kia nhìn hắn như một tên cuồng bạo lực.
Viêm Phong nghe được Nghệ Phong nói, không chút phật lòng trả lời:
- Điều này có gì kỳ quái, cha ta có một biệt hiệu là cuồng bạo lực!
-Xuy...
Lần này, ngay cả Tử Âm cũng không nhịn được cười, cảm giác Bạo Cương này thực đúng là cuồng bạo lực a!
Ngay khi Bao Cương còn đang hô to, môt tiếng nổi giận manh mẽ vang lên:
- Cuồng bạo lực, ngươi muốn chết, cư nhiên còn dám phá cửa nhà ta.
Tại lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, một bóng ảnh mang theo tiếng xé gió, hung hăng đập về phía Bao Cương.
- Kháo... Ngươi tới rồi!
Nhìn hư không hơi sụp đổ, Bạo Cương giận dữ, toàn bộ đấu khí trong cơ thể bắn ra, vung một quyền nghênh đón. Bạn đang đọc truyện được copy tại
Một mạch cho tới khi Bạo Cương không thèm nghĩ ngợi, tung cước đá về phía cửa lớn. Một kích của cường giả Vương cấp có bao nhiêu lực đạo a, tuy rằng Bao Cương không dùng toàn lưc, thể nhưng môt cước này cũng đủ khiến cửa lớn phải sụp đổ rồi.
Dưới ánh mắt ngac nhiên của hai người Nghệ Phong, Bao Cương có chút bất mãn nói thầm:
- Kháo! Lão gia hỏa này, mỗi lần đều bắt ta phải làm một chuyện này, lẽ nào nhà hắn có nhiều cửa như vậy?
Một câu nói của Bạo Cương, nhất thời khiển hai người Nghệ Phong chấn động: hắn cũng không phải lần đầu đạp cửa nhà người ta a?
Nghệ Phong vẫn nghĩ mình đủ phá hoại rồi, hiện tại hắn mới phát hiện chính mình còn kém điểm bạo lực rất xa. Quá điên rồi, ít nhất hắn còn chưa từng đập cửa nhà ai bao giờ.
- Muội tử, Phong thiếu! Cùng vào thôi.
Bạo Cương lau bụi gỗ trên đùi, quay qua cười nói với hai người Nghệ Phong.
Tử Âm và Nghệ Phong liếc mắt nhìn nhau, rất bất đắc dĩ với vẻ kiêu ngạo của vị cuồng bạo lực này, thế nhưng cũng chỉ có biện pháp đó mấy người Nghệ Phong mới qua đươc cửa phủ người ta, Nghệ Phong ngược lại cũng vui vẻ đi theo phía sau.
- Bạch lão gia đâu, Bạch lão gia đâu...
Bạo Cương vừa vào tới phủ đệ liền lập tức hét lớn lên, làm hoảng động cả một khoảng sân.
Những người hầu bị tiếng gọi kiểu này dọa cho kinh hãi phải chui ra, vừa nhìn thấy Bạo Cương, cả đám không nhịn được phải rùng mình, ý định chuẩn bị hung hăng giáo huấn người đến gây chuyện nháo sự cũng không còn một mảnh, ai nấy đều tự tìm một chỗ, nhanh núp đi.
Gã cuồng bạo lực này, chính mình không thể trêu vào a. Ngay cả lão gia nhà mình, hắn cũng không nể tình.
Nghệ Phong thấy cả đám người hùng hổ chạy tới như ác nhân rồi lại rụt đầu trở về, không khỏi cổ quái, quay sang nói với Viêm Phong:
- Phụ thân ngươi có vẻ rất dũng mãnh, có điều, sao ta cảm giác đám người kia nhìn hắn như một tên cuồng bạo lực.
Viêm Phong nghe được Nghệ Phong nói, không chút phật lòng trả lời:
- Điều này có gì kỳ quái, cha ta có một biệt hiệu là cuồng bạo lực!
-Xuy...
Lần này, ngay cả Tử Âm cũng không nhịn được cười, cảm giác Bạo Cương này thực đúng là cuồng bạo lực a!
Ngay khi Bao Cương còn đang hô to, môt tiếng nổi giận manh mẽ vang lên:
- Cuồng bạo lực, ngươi muốn chết, cư nhiên còn dám phá cửa nhà ta.
Tại lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, một bóng ảnh mang theo tiếng xé gió, hung hăng đập về phía Bao Cương.
- Kháo... Ngươi tới rồi!
Nhìn hư không hơi sụp đổ, Bạo Cương giận dữ, toàn bộ đấu khí trong cơ thể bắn ra, vung một quyền nghênh đón. Bạn đang đọc truyện được copy tại
|
/1682
|

