- Giang Bạch Phong, ngươi dẫn người giết hai tên tà đồ này cho ta.
Một người tướng mạo lão thành tái mặt, dữ tợn mệnh lệnh cho mặt trắng nhỏ.
Nghệ Phong quay đầu nhìn về phía Thiên Nghịch hỏi:
- Đả thương ngươi chính là lão già kia?
Thiên Nghịch gật đầu:
- Cẩn thận một chút, lão gia hỏa này hẳn là có thực lực Sư cấp, một chiêu đã khiến ta bị thương nặng.
Nghệ Phong thất kinh, đáy lòng âm thầm lưu ý, nghĩ không ra một cứ điểm nho nhỏ của Tĩnh Vân Tông cũng có cao thủ Sư cấp tọa trấn, xem ra chính mình vẫn xem thường thực lực của Tĩnh Vân Tông rồi.
- Thế nào? Bị ta nói đúng quê quá hóa khùng rồi? Muốn giết người diệt khẩu? Chỉ là, các ngươi có bản sự này sao?
Ánh mắt Nghệ Phong ngưng tụ, lạnh lẽo nhìn dám người Tĩnh Vân Tông.
- Hừ…
Lão giả rất xem thường nhìn thoáng qua Nghệ Phong, tuy rằng hắn cố kỵ thân phận độc sư của Nghệ Phong, nhưng lường trước thiếu niên này rất trẻ tuổi, khẳng định không có bao nhiêu thành tựu. Lấy thực lực Sư cấp của chính mình, hơn nữa có rất nhiều đệ tử giúp đỡ, muốn tiêu diệt hai người bọn họ dễ như trở bàn tay.
Sư cấp, trong tòa thành nhỏ này đã được tính là cường giả đứng đầu rồi.
- Giang Bạch Phong, còn không động thủ?
Lão giả rống giận, nhất thời khiến đám người Tĩnh Vân Tông chạy tới bao vây.
- Nhiều người khi dễ ít người sao?
Nghệ Phong nhàn nhạt nói.
- Chính là nhiều người khi dễ ít, ngươi có thể làm gì?
Hiển nhiên Giang Bạch Phong không phải là người cố hủ, ngưu bức hò hét nhìn Nghệ Phong nói, hai mắt nhìn Nghệ Phong phảng phất như nhìn người chết.
- Rất tốt, rất tốt! Kỳ thực bản thiếu cũng thích nhiều người khi dễ ít.
Nghệ Phong mỉm cười, dươi sự nghi hoặc của đám người Tĩnh Vân Tông, bàn tay vỗ vài cái.
- Vèo vèo…
Thanh âm ma sát không khí từ bốn phía tuôn ra, rất nhanh trong tiểu viện đã xuất hiện thêm rất nhiều người, hoàn toàn bao phủ xung quanh tiểu viện.
- Ma Tông…
Lão giả hoảng hốt, khinh hô thành tiếng:
- Các ngươi là người của Ma Tông?
Nghệ Phong chỉnh lý nói:
- Lão già này, phải nhớ kỹ, là Thánh Tông. Hừ, ma chỉ xứng để hình dung đám kỹ nữ giả vờ thuần khiết như các ngươi. Bạn đang đọc truyện tại
|
/1682
|

