Mị Ảnh

Chương 235: Ngủ ngoài đường

/1682


 
Mỗi người đều có tâm tư riêng, tùy ý dùng bữa cơm thịnh soạn tại phủ của Bạo Cương. Bạo Cương cũng không quên lời hứa của bản thân, bảo Viêm Phong mang Thuần Kim Kiếm Phổ cùng với bạch ngọc hạp đựng hồn quả đưa cho Nghệ Phong làm thù lao.
Sắc mặt Nghệ Phong không chút biến hóa, tùy ý tiếp nhận, cho chúng vào giới chỉ, tư thái lười biếng giống như đó là hai củ cải trắng, không khiến hắn động tâm chút nào.
Tử Âm làm chủ nhân một chỗ đấu giá, đương nhiên biết giá trị hai kiện bảo vật này. Nếu như mang đi đấu giá, quá nửa là vượt qua trăm vạn kim tệ. Thế nhưng Nghệ Phong lại chẳng thèm chú ý chút nào.
Tử Âm cười khổ một tiếng, trong lòng cảm thán: đây là đãi ngộ của y sư thất giai sao?
Hoàng tử Long Minh cũng ngây ngốc nhìn một màn như vậy, không hiểu suy nghĩ của Bạo Cương. So sánh với những quý tộc khác, Bạo Cương cũng không coi là giàu có. Thế nhưng hắn lại có thể đơn giản đưa đồ vật quý giá như vậy cho Nghệ Phong, hơn nữa còn rất cao hứng! Hơn nữa đối phương còn tùy ý tiếp nhận! Tình huống này khiến Long Minh cảm thấy rất quỷ dị.
- Bạo Cương vương gia, nếu như không còn việc gì thì ta xin phép rời khỏi!
Đồ vật đã tới tay, Nghệ Phong cũng không muốn nán lại thêm nữa.
- Phong thiếu cứ tự nhiên!
Bạo Cương cười lớn nói. Khi Nghệ Phong rời khỏi, hắn cũng vội vàng ra cửa tiễn. Hành động của Bạo Cương khiến Viêm Phong và Long Minh lén nhìn theo, không hiểu tại sao Bạo Cương lại khác thường như vậy.
...
Sau khi Nghệ Phong rời đi, Viêm Phong nghi vấn hỏi phụ thân:
- Phụ thân, rốt cuộc hắn là ai? Hắn đáng giá để người đối xử như vậy sao? Thực lực của hắn chỉ cao hơn những người đồng lứa tuổi, nhưng phụ thân là cao thủ Vương cấp, không cần coi trọng hắn như vậy nha. Chẳng lẽ gia thế của hắn rất lớn?
Long Minh cũng nói chen vào:
- Nếu như hắn chính là tử tôn của Nghệ Công, thân phận này có chút tôn quý nhưng cũng không đáng để cao thủ Vương cấp Vương như thúc tự mình đưa tiễn!
- Ha ha, hắn là tôn tử lão già kia? Ta không biết điều đó! Chỉ là ta không biết tại sao lão già kia lại trục xuất hắn. Khà khà, ta rất muốn xem biểu tình hối hận của lão già chết tiệt đó, nhất định sẽ rất thú vị!
Bạo Cương cười tà ác khiến hai người Long Minh khôi khỏi lén nhìn.
- Phụ thân, rốt cuộc tại sao người lại coi trong hắn như vậy?
Viên Phong vẫn không nhịn được tò mò, hỏi.
Bạo Cương thấy Long Minh cũng chăm chú nhìn hắn, lúc này mới gõ đầu Viêm Phong, tức giận nói:
- Ngươi quản nhiều như vậy làm gì? Được rồi, từ nay về sau ngươi phải tận lực tạo quan hệ với Phong thiếu, hiểu chưa?
Bạo Cương cũng không muốn lộ thân phận y sư thất giai của Nghệ Phong. Với tính cách của Long Minh, nếu biết được điều đó thì khẳng định sẽ tìm mọi cách lôi kéo Nghệ Phong. Hắn không muốn vì điều này mà khiến Nghệ Phong mất hứng!
- Ách...
Long Minh dường như cũng biết là do cố kỵ mình mà Bạo Cương mới không nói cho nhi tử của lão, chỉ đành lắc đầu cười khổ. Hắn biết hiện giờ muốn lôi kéo Bạo Cương là không có khả năng, nhưng hắn lại tràn ngập hứng thú với Nghệ Phong.
... Bạn đang đọc truyện được copy tại

/1682

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status